Thứ Hai, 20 tháng 7, 2015

gia đình của Chúa Giêsu


Ngày 21 tháng 07 năm 2015
Thứ ba, sau Chúa Nhật XVI Thường Niên

"Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi? "
Ai là Mẹ tôi ? Ai là anh em tôi?  Nghe câu hỏi này thoại như ai đó đang đi tìm người thân,tìm mối tương  quan. Quả thực con người được sinh ra và lớn lên cần yêu thương và được yêu thương.  Chúng ta hãy nghe đoạn tin mừng để thấy được nỗi lòng yêu thường của Chúa Giêsu  dành cho bất cứ ai lắng nghe và giữ lời Thiên Chúa và thục thi Thánh ý Ngài.
TIN MỪNG (Mt 12, 46-50)
 Người còn đang nói với đám đông, thì có mẹ và anh em của Người đứng bên ngoài, tìm cách nói chuyện với Người. 47 Có kẻ thưa Người rằng: "Thưa Thầy, có mẹ và anh em Thầy đang đứng ngoài kia, tìm cách nói chuyện với Thầy."
48 Người bảo kẻ ấy rằng: “Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi? “
49 Rồi Người giơ tay chỉ các môn đệ và nói: "Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi. 50 Vì phàm ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi."


SUY NIỆM

Một đoạn Tin Mừng rất ngắn nhưng cụm từ " Mẹ và anh em" được nhắc tới năm lần. Điều đó cho ta thấy tình yêu gia đình rất quan trong. Tình yêu gia đình được diễn tả và liên kết bằng tình yêu huyết thống, máu mủ. Nhưng hôm nay tình yêu gia đình được Mattheu diền tả đó là gia đình của Chúa Giêsu vượt trên cả tình yêu huyết thống. "Hễ ai nghe và giữ lời Thiên Chúa thì người đó chính là anh chị em và là Mẹ tôi". Đây là lời khẳng định của Chúa Giêsu. Thật an ủi cho ta khi ta yêu thương, chia sẻ, trao ban cho người khác thời giờ, sức khỏe và cả mạng sống ta nữa vì yêu. Đó chính là cách ta xây dựng mối tương quan ruột thịt với Chúa Giêsu.  đó là cách làm cho ta trở nên thành viên mới trong gia đình của Chúa Giêsu. 
Hơn bao giờ hết, ngày nay trong  môi trường xã hội duy vật, tục hóa và hưởng thụ; tự do tôn giáo bị vi phạm; hoàn cảnh xã hội nhiều bất công kỳ thị đổi thay; tình trạng xã hội dị biệt nhau về nhiều mặt…Chúng ta cần phải làm chứng, kết nối sao cho mọi người nhận tình yêu Thiên Chúa đang hiện diện và mọi người được hiệp nhất trong một gia đình duy nhất và yêu thương khi con người xích lại gần nhau để yêu thương và sẻ chia... 

LỜI NGUYỆN
Lạy Mẹ Maria, qua bàiTin Mừng hôm nay Chúa Giêsu đã tôn vinh Mẹ, Vì cả cuộc đời Mẹ đã thực thi thánh ý Chúa. Chúa Giêsu đã khẳng đinh. hễ ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi."Xin cho chúng con biết noi gương Mẹ để mỗi ngày chúng con trở nên thành viên trong gia đình của Chúa. Amen



Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2015

TIẾP ĐÓN

Ngày 13/07/2015
Thứ hai, sau Chúa Nhật XV Thường Niên
                                                                                                                                  Mt 10, 34- 11,1.)



TIẾP ĐÓN

h



Áo dài, đừng tưởng là sang
Vì không áo ngắn, mới mang áo dài.
Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta thường xem mặt để đặt tên, nhìn diện mạo bên ngoài để đánh giá cái chất ở bên trong. Điều này cũng đúng nhưng không phải là luôn luôn.
Câu chuyện xảy ra thật bất ngờ trong trường đại học Harvard, vào một ngày kia, có hai vợ chồng già đến xin gặp Hiệu Trưởng. Hiệu trưởng nhìn thấy hai ông bà bước vào liền nghiêm giọng bảo: “Có chuyện gì hai người nói ngắn gọn thôi, tôi rất bận nên không tiếp hai ông bà lâu được, xin thông cảm”. Vì sợ phải làm phiền ông Hiệu Trưởng bận rộn, nên hai ông bà vội vàng xin phép ra về ngay. Điều mà Hiệu trưởng đại học Harvard không ngờ tới, là đôi vợ chồng già, lụm khụm và trông có vẻ rất nghèo khó, quê mùa kia đã đến thăm ông với mục đích là: Ông bà dự định tặng cho trường đại học Harvard một nữa gia sản của họ, vì họ không có con cháu để thừa kế. Vì vậy, sau khi rời khỏi trường đại học Harvard, họ đã đến thăm một ngôi trường mới được xây dựng ở California và mang tặng toàn bộ số tiền đó cho ngôi trường này. Để tri ân, ngôi trường đã lấy tên hai ông bà mà đặt tên cho ngôi trường mới. Đó là trường đại học Leland Stanford.
Từ câu chuyện thực tề trong đời thường, và Lời Chúa hôm nay muốn nói với chúng ta điều gì. Chúng ta cùng lắng nghe.
Lời chúa: 
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu. 
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: "Các con chớ tưởng rằng Thầy đến để mang hoà bình cho thế gian: Thầy không đến để đem hoà bình, nhưng đem gươm giáo. Vì chưng, Thầy đến để gây chia rẽ con trai với cha mình, con gái với mẹ mình, nàng dâu với mẹ chồng mình: và thù địch của người ta lại là chính người nhà mình. Kẻ nào yêu mến cha mẹ hơn Thầy, thì chẳng xứng đáng với Thầy. Kẻ nào yêu con trai con gái hơn Thầy, thì chẳng xứng đáng với Thầy. Kẻ nào không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Kẻ nào cố tìm mạng sống mình thì sẽ mất, và kẻ nào đành mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm lại được nó.
Kẻ nào đón tiếp các con là đón tiếp Thầy, và kẻ nào đón tiếp Thầy, là đón tiếp Ðấng đã sai Thầy. Kẻ nào đón tiếp một tiên tri với danh nghĩa là tiên tri, thì sẽ lãnh phần thưởng của tiên tri; và kẻ nào đón tiếp người công chính với danh nghĩa người công chính, thì sẽ lãnh phần thưởng của người công chính. Kẻ nào cho một trong những người bé mọn này uống chỉ một bát nước lã mà thôi với danh nghĩa là môn đệ, thì quả thật, Thầy nói với các con: người ấy không mất phần thưởng đâu".
Sau khi Chúa Giêsu truyền dạy xong các điều ấy cho mười hai tông đồ, Người rời khỏi đó để đi dạy dỗ và rao giảng trong các thành phố của các ông.
Ðó là lời Chúa.

Suy niệm:
Kẻ nào đón tiếp các con là đón tiếp Thầy… Kẻ nào cho một trong những người bé mọn này uống chỉ một bát nước lã mà thôi với danh nghĩa là môn đệ, thì quả thật, Thầy nói với các con: người ấy không mất phần thưởng đâu".
Ông Hiệu Trưởng của trường đại học Harvard đã cho chúng ta một bài học quý giá khi chúng ta giao tiếp với nhau trong cuộc sống hằng ngày. Còn Đức Giê– su thì sao? Ngài dạy chúng ta tiếp đón những người xung quanh chúng ta như thế nào? Một lối sư phạm của Đức Giê- su mà chúng ta học hoài cũng chưa thực hiện tốt được: Ngài thực hành trước để rồi Ngài dạy sau. Đức Giê-su là Thiên Chúa cao sang, nhưng Ngài đã không cố gắng “giữ ghế” cho riêng Ngài. Hôm nay Ngài đã chia sẽ địa vị cao sang đó. Hay nói cách khác, Ngài tự đồng hóa chính Ngài với con người: “Kẻ nào đón tiếp các con là đón tiếp Thầy”. Chúng ta sẽ tự hỏi “các con” là ai vậy? Tôi nghĩ “ các con” không phải chỉ dành cho mỗi người Ki tô hữu, nhưng là tất cả mọi người. Vì dù không nhận biết Người, thì Thiên Chúa vẫn yêu thương họ, bởi “Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính”.(Mt 5,45b). Điều này đòi hỏi chúng ta phải luôn có tinh thần yêu thương, hiếu khách, lịch sự, và tế nhị với tất cả mọi người. Những gì chúng ta ứng xử trong các mối quan hệ thường nhật, sẽ nhận định được chúng ta giống Chúa bao nhiêu. Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta tiếp xúc với rất nhiều hạng người, những hành vi xem ra rất nhỏ nhặt, nhưng có thể mang lại cho chúng ta những cơ hội lớn lao –là phần thưởng tưởng chừng như tình cờ. Hoặc ngược lại, nó là những hậu quả đáng tiếc. Ngày nay, chúng ta đang sống trong một thế giới tốc độ, tất cả đều nhanh- ngay cả thức ăn, lẫn bên trong đó, là sự ích kĩ và cộc cằn, nó đang cần biết bao những con người dịu dàng, kiên nhẫn và chịu đựng.


Cầu Nguyện:
Lạy Chúa của con, Chúa đã ghi khắc trong trái tim con một tình yêu nồng nàng, để con yêu Chúa và yêu người.Vâng, con đã yêu, yêu rất nhiều, nhưng lại yêu sai. Thay vì yêu người bên cạnh con và làm cho tình yêu đó lớn lên đến mức tròn đầy là chia sẽ, phục vụ…và có thể hi sinh chính mình. Nhưng con đã sống ngược lại, con yêu chính mình và đòi buộc người khác phục vụ cho những mục đích sai lạc của con. Xin Chúa cho con nhận ra những ích kĩ của bản thân con, để con biết mở rộng lòng mình mà đón tiếp tất cả anh chị em sẽ đến với con.Amen.


Sr M.Alina Nguyễn Thúy Ngân.SPP  

Thứ Tư, 8 tháng 7, 2015

TÌNH CHÚA LÀM LỠ DUYÊN TÔI

Ngày 08 tháng 07 năm 2015
Thứ tu, sau Chúa Nhật XIV Thường Niên



Có một chàng sinh viên ngành sư phạm, ngoại hình trông rất điển trai học cũng rất giỏi, anh chàng cũng đang yêu một cô gái cùng ngành, hai người đã quen nhau cũng đã khá lâu, tình yêu cũng đã chín muồi,hai người hệni đến ngày ra trường sẽ tính đến chuyên hôn nhân.Tình yêu của họ thât lãng mạn và mơ mộng dường nào, cứ mỗi lúc tan trường là đôi tình nhân lại chở nhau đi uống nước, ăn kem với biết bao mộng ước tương lai đang chờ đón .
trớ trêu thay, cuộc đời ai biết được chữ ngờ, Mẹ cô gái chê anh sinh viên nghèo, nên đã kiếm cho cô một người giàu có lại là việt kiều Mỹ và bắt ép cô gái lấy.Người con gái ấy đã khóc hết nước mắt nhưng không được vì chữ hiếu nên phải chia tay người yêu trong nước mắt và đau khổ. Một thời gian sau cô gái theo chồng về nước, bỏ lại anh thanh niên sống trong sự nhớ thương theo tháng ngày. 
Thời gian cũng trôi qua anh sinh viên ra trường và đi dạy, anh trở thành cựu sinh viên trong giáo xứ, từ từ anh làm quen và vào lớp dự tu anh đã gia nhâp chủng sinh trong độ tuổi đã trưởng thành và đã trỡ thành một linh mục.
Qua một thời gian khá dài khi tôi có cơ hội gặp gỡ vị linh mục này, tôi đã được Ngài chia sẽ về ơn gọi thật là lý thú, và đầy sự xúc động trong cuộc sống đầy kinh nghiệm sống với Chúa. Ngài nói thật vui nhưng chứa đựng thật nhiều điều mang ơn của Chúa."Cũng nhờ vào biến cố lỡ duyên kia ma bây giờ Tôi đã làm cha của rất nhiều con cái đủ mọi độ tuổi , rồi Ngài cười, và tôi cũng hằng cám ơn Chúa vì mối tình đẹp và dở dang của tôi.  Con xin tạ ơn Chúa, vì Chúa đã biến điều không mong muốn của con thành điều chúa muốn, để trái tim con thuộc về nhiều người hơn và có cơ hội rao giảng Lời của Chúa rộng lớn hơn. Xin tạ ơn Chúa. Xin tạ ơn Chúa ngàn đời. Lời tạ ơn không ngớt trên môi và trong trái tim vị linh mục. Ơn gọi của chúng ta đến từ tình yêu Thiên Chúa. 

LỜI CHÚA: Mt 10, 1-7 

Rồi Đức Giê-su gọi mười hai môn đệ lại, ban cho các ông được quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền. 
Sau đây là tên của mười hai tông đồ: Đứng đầu là ông Si-mon , cũng gọi là Phê-rô , rồi đến ông An-rê , anh của ông ,sau đó là ông Gia- Cô -Bê con ông Dê- Bê-Đê và ông Gio-an em của ông ông Phi- lip- phê và ông ba-tô-mê-ô ông Tô-ma va ông Mat- Thêu người thu thuế ông gia cô -bê con ông An-phê và ông Ta-đê-ô ông Si- mon thuộc nhóm quá khích, va ông Giu-đa It-ca-ri-ôt chính là kẻ nộp người. Đức Giê-su sai mười hai ông ấy đi và chỉ thị rằng.
Anh em đừng đi về phía các dân ngoại, cũng đừng vào thành nào dân Sa-ma-ri. Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Is-ra -en. Dọc đường hãy rao giảng rằng nước trời đã đên gần.

SUY NIỆM:
ơn gọi là một huyền nhiệm, Có người gọi và có người đáp trả và đi theo , tôi
 nghĩ ai trong chúng ta cũng có một ơn gọi, mỗi người là một cá vị riêng biệt mà Thiên Chúa đã dành cho họ một ơn gọi và một sứ vụ riêng. Người là bác sĩ, giáo viên, nông dân, linh mục, tu sĩ ...
Nhưng hôm nay bài Tin Mừng Mt 10,1-7 thuật lai câu chuyện chúa Giê-Su gọi và  chọn mười hai Tông  đồ ban cho họ những điều cần thiêt để họ ra di rao giảng  Nước Chúa. Mười hai vị Tông đồ là mười hai cá tính  khác nhau nghề nghiệp khác nhau, người nóng, người lạnh, người nhẹ ,người cứng… nhưng Chúa đã chọn vì Chúa yêu thương và Chúa có cách huấn luyện của Chúa , đây cũng là bài học cho tôi: sống chấp nhận những dị biệt của nhau cá tính của nhau để sống đời sống cộng đoàn.  Chính nhờ sự cộng tác của cácTông đồ, hôm nay trên thế giới có biết bao người tin nhận Chúa, nhưng để Lời Chúa đến với muôn dân các tông đồ phải đi theo con đường Chúa Giêsu con đường của đau khổ và thâp giá .Tin Mừng hôm nay nói đến ơn gọi các tông đồ, cũng là lời mời gọi tôi nhìn lại ơn gọi của mình, ơn gọi sống đời Thánh hiến, theo Chúa và sống với Chúa qua tha nhân và qua sứ vụ. Một cuộc sống vui - buồn không thiếu, thuận lợi và khó khăn cũng ngập tràn… nhưng Chúa đã nói: “Thầy đây, đừng sợ” và “ơn Ta đủ cho con” nên tôi vẫn đi theo Chúa và sống với Chúa qua tha nhân. Chỉ mong cho tôi luôn bên đỗ trong nhà của chúa mãi mãi. 

An/IW7B6B86.htmlhttp://gxdaminh.net/clip-gioi-thieu-on-goi-2015/

LỜI NGUYÊN : 
Lạy Chúa, mỗi người chúng con đều có một ơn gọi, chính Chúa dành riêng cho từng người, con không dám khẳng định ơn gọi nao tốt hơn ơn gọi nào.Nhưng “tất cả là tình yêu”. Chúa muốn chúng con là hãy sống tròn đầy ơn gọi của mình để làm vinh danh Chúa. Xin cho lòng chúng con đừng hẹp hòi, ích kỷ trước tình yêu nhưng không của Chúa nhưng luôn hăng say trong yêu mến và nhiệt thành trong phục vụ.
Phần con, con tạ ơn Chúa vì Chúa đã gọi và chọn con, xin cho con luôn ý thức cũng như nhìn thấy giá trị của bậc sống mình mà sống cho đẹp lòng Chúa hơn trong từng ngày sống của con. Amen

Nữ Tu Maria Nguyễn Thị Tuyêt


Thứ Ba, 7 tháng 7, 2015

hãy sống như là cỏ


HÃY SỐNG NHƯ MÌNH LÀ CỎ.

Thứ bảy tuần XIV thường niên B


Trong cuộc sống, ai trong chúng ta thích những người sống khiêm tốn hiền lành. Nên có lời khuyên: " hãy sống như mình là cỏ"  


Trong bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu dạy chúng ta điều gì?

Phúc Âm: Mt 10, 24-33

"Các con đừng sợ những kẻ giết được thân xác".

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Môn đệ không hơn thầy, và tôi tớ không hơn chủ mình. Môn đệ được bằng thầy, tôi tớ được bằng chủ mình thì đã là khá rồi. Nếu họ đã gọi chủ nhà là Bêelgiêbul thì huống hồ là người nhà của Ngài. Vậy các con đừng sợ những người đó, vì không có gì che giấu mà không bị thố lộ; và không có gì kín nhiệm mà không hề hay biết. Điều Thầy nói với các con trong bóng tối, hãy nói nơi ánh sáng; và điều các con nghe rỉ tai, hãy rao giảng trên mái nhà.
"Các con đừng sợ kẻ giết được thân xác, nhưng không thể giết được linh hồn. Các con hãy sợ Đấng có thể ném cả xác lẫn hồn xuống địa ngục. Nào người ta không bán hai chim sẻ với một đồng tiền đó sao? Thế mà không con nào rơi xuống đất mà Cha các con không biết đến. Phần các con, tóc trên đầu các con đã được đếm cả rồi. Vậy các con đừng sợ: các con còn đáng giá hơn chim sẻ bội phần.
"Vậy ai tuyên xưng Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ tuyên xưng nó trước mặt Cha Thầy là Đấng ngự trên trời. Còn ai chối Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ chối nó trước mặt Cha Thầy là Đấng ngự trên trời".

SUY NIÊM:
Anh em đừng sợ những người giết thân xác, mà không giết được linh hồn.”
Chúng ta được chọn là ngôn sứ của Chúa, để rao giang Lời của Ngài, nhưng nhiều khi chính trong cuộc sống, chúng ta gặp biến cố hay những khó khăn trong đời dâng hiến. Chúng ta cảm thấy muốn thoái thác và tháo lui, “Hãy sống như mình là cỏ”. Đó là một thông điệp con muốn gửi tới cho mọi người, nhất là trong năm thánh hiến này.
Chúng ta đều biết cỏ có sức sống rất mãnh liệt dù cho ta có đều bới để nhổ nó lên, nhưng sau một trận mưa nó lại mọc lên xanh tốt. Ước gì trong cuộc đời dâng hiến của mình, chúng ta cũng sẽ có sức sống mãnh liệt như là cỏ bằng tình yêu Thiên Chúa. Để đời dâng hiến của chúng ta sẽ mãi xanh cho đời thêm tươi mát khi ai đó đến gặp gỡ mình.

CẦU NGUYÊN:
Lạy Cha, xin ban cho con có một đức tin mạnh mẽ vào Cha, để con dám tuyên xưng danh Ngài bằng chính cuộc sống của con, mà không sợ những gian nan, thử thách xảy ra trong cuộc sống đời này nhưng đó là cơ hội giúp con được kết hợp Chúa Giêsu  Đầng Cứu Độ con hầu ngày sau con được chiêm ngưỡng nhan Cha trên Thiên Đàng. Amen

Nt. M.Daria Đỗ Thiên Thanh SPP



Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015

Tin Mừng Sự Sống và Nước Trời


Ngày 07/07/2015

Thứ ba, sau Chúa Nhật XIV Thường Niên


Tin Mừng Nước Trời và Sự Sống
(Mt 9, 32-38)

 Mặc dù có tiếng là xấu xa, nhưng ma quỷ thực sự cũng có khả năng yêu thương, tương tự như con người yêu thương một con vật nuôi, nhằm mục đích chiếm hữu linh hồn để làm nộ lệ và chết chóc.
 Còn cách yêu thương của Thượng Đế muốn con người được tự do không bị nộ lệ bất cứ  thủ đoạn xấu xa nào của ma quỷ và bè phái của nó. Chúng ta cùng nghe đoạn Tin Mừng sau đây, để biết được đâu là thái độ của tôi trước tình thương và quyền năng của Thượng Đế? Tôi có cảm nhận được Thượng Đế luôn yêu thương và chăm sóc tôi không?

https://www.youtube.com/watch?v=3M2qLmUw3Wk


32 Họ vừa đi ra thì người ta đem đến cho Đức Giê-su một người câm bị quỷ ám.33 Khi quỷ bị trục xuất rồi, thì người câm nói được. Dân chúng kinh ngạc, nói rằng: "Ở Ít-ra-en, chưa hề thấy thế bao giờ! "34 Nhưng người Pha-ri-sêu lại bảo: "Ông ấy dựa thế quỷ vương mà trừ quỷ."
35 Đức Giê-su đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.
36 Đức Giê-su thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt.37 Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng: Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít.38 Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về."



Trong cuộc sống, lời nói quan trọng biết bao, lời nói giúp ta đi vào tương quan và duy trì tương quan với mọi người, thật đau khổ cho những người bị câm. Họ phải dùng ngôn ngữ của toàn thân và ký hiệu để diền tả tâm tư và ý muốn của họ. Qủa thật lời nói có sức mạnh và là sự sống làm cho chúng ta sống trong an vui... Chắc chắn Chúa Giêsu thấy được hậu quả của bệnh câm không chỉ là một loại bệnh thể lý mà còn là một loại bệnh do ma quỷ  ám. Vì khi Chúa  trừ quỷ thì người này nói được.
Thiên Chúa làm cho chúng ta "được sống và sống và sống dồi dào" LC 10. 10). Còn ma quỷ thì phá hoại. Nó gieo rắc vào cuộc sống cuả chúng ta sự bất hòa, sự chết chóc. Hiểu như thế,  ma quỷ vẫn không ngừng hành động trong chúng ta làm cho chúng ta bị câm. Khi chúng ta thay vì nói lời yêu thương với người khác chúng ta lại nói hành, nói xấu; không nói được lời ca tụng, khen ngợi người khác khi chúng ta lai chê bai, dèm pha, ghen tỵ, xét đoán và kết án...Có lúc ma quỷ cũng làm cho chúng ta giống như những người biệt phái không nhìn thấy việc làm tốt lành của Thiên Chúa nơi người khác mà đi đến một kết luận găy gắt thiêu bác ái và công bằng.
Hơn bao giờ hết, Thiên Chúa vẫn yêu thương từng người, Ngài không phân biệt chúng ta là ai. Ngài luôn chạnh lòng yêu thương chăm sóc chúng ta. Chúng ta hãy có tấm lòng như Chúa Giêsu khao khát cho mọi người được sống hạnh phúc.

Lạy Chúa Giêsu, Xin cho con biết sống như Chúa. Đó là biết quan tâm đến những nỗi khổ và bất hạnh của người khác. Đồng thời, biết nhìn nhận mọi hành động yêu thương của Chúa nơi người khác và trong cuộc sống của con. Amen.

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

NGƯỜI ĐỒNG HƯƠNG CỦA CHÚA GIÊSU

Suy niệm Tin Mừng
Chúa Nhật 14 thường niên năm B




https://www.youtube.com/watch?v=8PhpSdT0rYI

LỜI CHÚA: Đức Giê-su về thăm Na-da-rét (Mt 13: 53 -58; Lc 4:16 -30 )

1 Đức Giê-su ra khỏi đó và đến nơi quê quán của Người, có các môn đệ đi theo.2 Đến ngày sa-bát, Người bắt đầu giảng dạy trong hội đường. Nhiều người nghe rất đỗi ngạc nhiên. Họ nói: "Bởi đâu ông ta được như thế? Ông ta được khôn ngoan như vậy, nghĩa là làm sao? Ông ta làm được những phép lạ như thế, nghĩa là gì?3 Ông ta không phải là bác thợ, con bà Ma-ri-a, và anh em của các ông Gia-cô-bê, Giô-xết, Giu-đa và Si-môn sao? Chị em của ông không phải là bà con lối xóm với chúng ta sao? " Và họ vấp ngã vì Người.4 Đức Giê-su bảo họ: "Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình, hay giữa đám bà con thân thuộc, và trong gia đình mình mà thôi."5 Người đã không thể làm được phép lạ nào tại đó; Người chỉ đặt tay trên một vài bệnh nhân và chữa lành họ.6 Người lấy làm lạ vì họ không tin.

SUY NIỆM:
“Quê hương là nơi mình yêu dấu, là nơi chân có thể xa nhưng lòng người bao giờ cũng còn ở lại”. Đó là định nghĩa về quê hương cách đơn sơ của người nhớ quê. Khi nói điều đó người ta muốn chứng minh rằng: Bất cứ ai cũng yêu mến quê hương, yêu mến nơi mình sinh trưởng, nơi chôn nhau cắt rốn của mình.Bài tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu lại khẳng định tình cảm của những người đồng hương dành cho cá nhân mình: “Không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình”. Đây cũng là quan niệm cố hữu của người bình dân: Bụt nhà không thiêng.
Dân làng Nazaret ngạc nhiên về Chúa và Chúa cũng ngạc nhiên về họ.
Dân chúng ngạc nhiên vì họ không thể công nhận một Giêsu con ông Giuse làm nghề thợ mộc ở làng quê Nazaret nghèo nàn lại có thể nói năng như một người có uy quyền bởi đã có những lời lẽ khôn ngoan, cao siêu, mới lạ.
Chúa Giêsu ngạc nhiên vì thấy họ cứng lòng tin, kiêu căng và cố chấp. Chính thái độ kiêu căng cứng lòng đó. Chúa đã không làm phép lạ nào. Marco đã quả quyết: “Ngài không thể làm nhiều phép lạ tại đó vì họ cứng lòng tin”.
Dân làng Nazaret tưởng rằng họ biết rất rõ về Chúa nhưng kỳ thực cái biết mà họ có chỉ là cái biết bên ngoài, hời hợt và thiển cận.
Nhiều người công giáo cũng thế: giữ đạo vì thói quen, đi đạo vì truyền thống gia đình, vì sinh ra trong một gia đình công giáo…nên cứ tưởng rằng mình biết Chúa nhưng thực ra đó chỉ là cái biết cũng rất hời hợt, nông cạn như dân làng Nazaret. Vậy Chúa có ngạc nhiên về đức tin non yếu của chúng ta không? Trong cái nhìn về anh em chúng ta có cái nhìn nào?

LỜI NGUYỆN:
 Lạy Chúa Xin ban cho con niềm tin và xin củng cố đức tin yếu kém của con, để mọi biến cố xảy ra trong từng giây phút trong đời sống con, con luôn nhận ra sự hiện diện yêu thương của Chúa .Amen.



Thứ Tư, 1 tháng 7, 2015

GA-LI-LÊ ĐIỂM HẸN TIN MỪNG

Giờ Chầu canh thức của liên tu sĩ GP. Cần Thơ



GA-LI-LÊ ĐIỂM HẸN TIN MỪNG





Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần.

Hát Kinh Chúa Thánh Thầnhttps://www.youtube.com/watch?v=Xpv4wEyoeSs

I.                  Hát THÀNH TÂM THỜ KÍNH (Mời cộng đoàn quỳ)
II.              Dẫn nhập
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể! Niềm khao khát của chúng con là được kết hợp mật thiết với Chúa. Niềm hy vọng lớn nhất của cuộc đời chúng con là được chia sẻ niềm vui phục sinh với Chúa. Chúa đã sống lại để trở nên nguồn sống mới cho chúng con. Nếu Chúa không sống lại thì niềm tin của chúng con cũng trở nên trống rỗng, hy vọng của chúng con trở thành hảo huyền, Quả thực, Chúa đã sống lại, cũng như các tông đồ. Ngài  mời gọi chúng con hãy đến Ga-li-lê để gặp Chúa.
Giờ này, trước Thánh Thể Chúa là điểm hẹn Ga-li-lê tuyệt vời nhất và sống động nhất. Vì nơi Bí Tích Thánh Thể, Chúa biểu lộ tình yêu Chúa cách rạng ngời và gần gũi hơn hết. Đây cũng là lời hứa: “Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”.
Niềm vui lớn nhất của chúng con - người sống đời dâng hiến là niềm vui được gặp Chúa và có Chúa ở cùng. Niềm vui ấy Chúa muốn "chúng con là nhân chứng".
Cũng vậy, một trong những mong đợi của Đức Thánh Cha Phanxico  trong năm đời sống thánh hiến đó là: "Hãy ra khỏi chính mình và đi về những vùng ngoại ô của cuộc sống...cả một nhân loại đang chờ đợi: những người đã mất hết hy vọng, những gia đình đang gặp khó khăn, những trẻ thơ bị bỏ rơi, các bạn trẻ gặp ngõ cụt trước tương lai, những người già lão bệnh tật bị loại trừ, những người giàu của cải nhưng trống rỗng trong lòng, những người đang tìm ý nghĩa cuộc đời, khao khát đời sống tâm linh." Đó là những điểm dừng trên hành trình đến Galile mà Chúa muốn chúng con  mạnh mẽ và khiêm tốn dừng lại trao ban Tin Mừng Phục Sinh nhằm xoa dịu bao nỗi khổ đau của con người hôm nay.

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, Chúa mời gọi chúng con đến Galile để gặp Chúa, không phải với bộ mặt âu sầu ủ dột, nhưng với gương mặt chan chứa niềm vui vượt thắng đau khổ được thanh luyện trong Mầu Nhiệm Vượt Qua, niềm vui của con tim bừng cháy được chia sẻ niềm vui của Đấng Phục Sinh.

-  Trong đời sống sứ mạng, chúng con còn gặp bao nhiêu thách đố và khó khăn: từ môi trường xã hội duy vật, tục hóa và hưởng thụ; tự do tôn giáo bị vi phạm; hoàn cảnh xã hội nhiều bất công kỳ thị đổi thay; tình trạng xã hội dị biệt nhau về nhiều mặt… tất cả như những cơn bão tố đang từng giờ, từng ngày ập vào con thuyền cuộc đời chúng con…“nếu không có Chúa chúng con không thể làm gì được”. Hồng ân của năm đời sống thánh hiến đúng là một trong những điểm hẹn Ga-li-lê lý tưởng nhất để đưa chúng con trở về NGUỒN chính là khởi điểm nhằm giúp chúng xuất phát lại từ Đức Kito là Đấng trở nên nguồn sức mạnh để chúng con có can đảm từ bỏ những gì không đẹp ý Chúa, sẵn sàng thay đổi bản thân, trung thành với những quyết tâm và chọn lực đích thực vì Nưới Trời.

Giờ đây chúng con đến với Chúa, để ở lại với Chúa và nhận lấy ân huệ lương thực nơi BTTT, chúng con tin rằng, Chúa ở lại nơi Bí Tích Thánh Thể chỉ vì yêu chúng con và muốn sống trong chúng con, Chúa đang mời gọi chúng con đến kết hợp với Chúa và cùng với Chúa sống trọn niềm vui: Niềm vui được yêu thương, niềm vui được chọn gọi.
Xin cho chúng con quảng đại, nhạy bén dưới tác động của Thần Khí Tình Yêu và biết quan tâm đến những nhu cầu của thế giới, nhờ đó Năm Đời Sống thánh hiến mới biến thành kairòs đích thực và trở nên một  điểm hẹn dồi dào ân lộc của Thiên Chúa, một thời điểm làm biến đổi từng tâm hồn chúng con.

(Mời cộng đoàn đứng)
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh GIOAN 21,1-19

          Sau đó, Đức Giê-su lại tỏ mình ra cho các môn đệ ở Biển Hồ Ti-bê-ri-a. Người tỏ mình ra như thế này.2 Ông Si-môn Phê-rô, ông Tô-ma gọi là Đi-đy-mô, ông Na-tha-na-en người Ca-na miền Ga-li-lê, các người con ông Dê-bê-đê và hai môn đệ khác nữa, tất cả đang ở với nhau.3 Ông Si-môn Phê-rô nói với các ông: "Tôi đi đánh cá đây." Các ông đáp: "Chúng tôi cùng đi với anh." Rồi mọi người ra đi, lên thuyền, nhưng đêm ấy họ không bắt được gì cả.
4 Khi trời đã sáng, Đức Giê-su đứng trên bãi biển, nhưng các môn đệ không nhận ra đó chính là Đức Giê-su.5 Người nói với các ông: "Này các chú, không có gì ăn ư? " Các ông trả lời: "Thưa không."6 Người bảo các ông: "Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá." Các ông thả lưới xuống, nhưng không sao kéo lên nổi, vì lưới đầy những cá.7 Người môn đệ được Đức Giê-su thương mến nói với ông Phê-rô: "Chúa đó! " Vừa nghe nói "Chúa đó! ", ông Si-môn Phê-rô vội khoác áo vào vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển.8 Các môn đệ khác chèo thuyền vào bờ kéo theo lưới đầy cá, vì các ông không xa bờ lắm, chỉ cách vào khoảng gần một trăm thước.

9 Bước lên bờ, các ông nhìn thấy có sẵn than hồng với cá đặt ở trên, và có cả bánh nữa.10 Đức Giê-su bảo các ông: "Đem ít cá mới bắt được tới đây! "11 Ông Si-môn Phê-rô lên thuyền, rồi kéo lưới vào bờ. Lưới đầy những cá lớn, đếm được một trăm năm mươi ba con. Cá nhiều như vậy mà lưới không bị rách.12 Đức Giê-su nói: "Anh em đến mà ăn! " Không ai trong các môn đệ dám hỏi "Ông là ai? ", vì các ông biết rằng đó là Chúa.13 Đức Giê-su đến, cầm lấy bánh trao cho các ông; rồi cá, Người cũng làm như vậy.14 Đó là lần thứ ba Đức Giê-su tỏ mình ra cho các môn đệ, sau khi trỗi dậy từ cõi chết.
15 Khi các môn đệ ăn xong, Đức Giê-su hỏi ông Si-môn Phê-rô: "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy hơn các anh em này không? " Ông đáp: "Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy." Đức Giê-su nói với ông: "Hãy chăm sóc chiên con của Thầy."16 Người lại hỏi: "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy không? " Ông đáp: "Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy." Người nói: "Hãy chăn dắt chiên của Thầy."17 Người hỏi lần thứ ba: "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có yêu mến Thầy không? " Ông Phê-rô buồn vì Người hỏi tới ba lần: "Anh có yêu mến Thầy không? " Ông đáp: "Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự; Thầy biết con yêu mến Thầy." Đức Giê-su bảo: "Hãy chăm sóc chiên của Thầy.18 Thật, Thầy bảo thật cho anh biết: lúc còn trẻ, anh tự mình thắt lưng lấy, và đi đâu tuỳ ý. Nhưng khi đã về già, anh sẽ phải dang tay ra cho người khác thắt lưng và dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn."19 Người nói vậy, có ý ám chỉ ông sẽ phải chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa. Thế rồi, Người bảo ông: "Hãy theo Thầy."  Đó là lời Chúa.




SUY NIỆM: (xin mời cộng đoàn ngồi)

Suy niệm 1: GA-LI-LÊ- ĐIỂM HẸN TIN MỪNG
Cái chết bi thương của thầy Giêsu vẫn ám ảnh các tông đồ, họ sợ hãi vì bị liên lụy, ngôi nhà họ ở vẫn cửa đóng then cài, một tiếng động nhẹ cũng có thể làm họ co rúm và thót tim, các ông chán chường, thất vọng, tương lai mịt mờ, sợ những người Do thái sẽ đến giết mình như đã giết Thầy, cuộc sống thật tối tăm và ảm đạm…Một trong số họ có ý định bỏ cuộc, về quê sinh sống; số khác như buông xuôi mặc cho cuộc đời đưa đẩy, trở lại nghề cũ - đánh cá…ba năm theo Thầy luống công, trở về con số không, xem như thất bại ê chề khi chọn làm môn đệ của Thầy Giêsu.
 Chúa Giêsu Phục Sinh biết và hiểu rõ tâm trạng của từng môn đệ mà Ngài vẫn yêu thương họ đến cùng, nên Chúa đã tạo cơ hội và chủ động hẹn gặp họ tại Ga-li-lê.
·              Ga-li-lê là nơi các ông đã từng sinh sống, làm nghề chài lưới,
·              Ga-li-lê nơi hẹn hò đầu đời của Thầy và trò
·              Ga-li-lê gợi nhớ lại điểm xuất phát ban đầu.
·          Ga-li-lê điểm hẹn sau Phục Sinh. Thầy Giêsu như muốn các ông sống lại các tương quan ban đầu cùng với Thầy đó là: “Bẻ Bánh”, cùng Thầy ngược xuôi vì cái đói và “cuộc sống bơ vơ của đám đông dân chúng”… Từ đó, giúp họ sống lại kinh nghiệm tình yêu thuở ban đầu, hầu mở ra chân trời mới mà các ông là người ra đi cùng với Thánh Thần.
Chính nơi đây Chúa đã cho các ông một “mẻ cá lạ lùng”. Như gợi lại lời hứa ban đầu. “Các anh sẽ trở thành lưới người như lưới cá”.
Ga-li-lê khơi lại những kỷ niệm đẹp của thầy trò như địa điểm tạo nên tâm điểm của tương quan cá vị của thầy trò bằng việc ở lại, lắng nghe và chia sẻ cuộc sống với Thầy. Từ tương quan cá vị ấy mà các ông đã nhận ra Thầy đã Phục Sinh với bình an Thầy ban cho, trong niềm hân hoan và không còn nghi ngờ nữa.  
Sau khi củng cố niềm tin cho các tông đồ và các ông đã xác tín Thầy đã Phục Sinh. 
Chúa Giêsu bắt đầu trao sứ mạng cho các Tông đồ khởi đi từ Phê-rô. “Con có yêu mến Thầy không? Điều thật đánh động là ba lần tuyên xưng tình yêu của Phê-rô được Chúa đáp trả lại bằng ba mệnh lệnh: “Hãy chăn dắt chiên của Thầy”
Điều này nói với chúng ta rằng mối tương quan tình yêu của Chúa Giêsu với chúng ta nay trở thành sứ mạng: Ân ban và trách nhiệm yêu thương chiên của Ngài. Vì thế, tình yêu nơi mỗi Kito hữu, đặc biệt nơi mỗi chúng ta- những người sống đời dâng hiến bao gồm ba thành phần: Thiên Chúa, Bản thân và tha nhân.
Vì thế, mỗi người tu sĩ không ngừng được kêu gọi và yêu mến Chúa Kito cách riêng biệt và sâu sắc. Cũng trong cùng một tình yêu đó chúng ta được mời gọi cách triệt để cho sứ mạng. Tình yêu của chúng ta đối với Thiên Chúa sinh hoa trái nơi sứ mạng. Đó là tình yêu ban sự sống không chỉ cho chúng ta, nhưng còn cho tất cả những người xung quanh chúng ta  nữa.

Ga-li-lê, nơi gặp gỡ của Chúa Giêsu Phục Sinh, các môn đệ, và của mỗi người chúng ta. Hôm nay, Chúa Giêsu cũng muốn chúng ta qui tụ biết bao tâm hồn tan vỡ, biết bao tiếng than khóc nơi đàn chiên của Chúa Kitô: vô số nhũng người nghèo đói, yếu đau, bị tổn thương, bị "lạc đường", bị bỏ rơi hay bị loại trừ. Chúng ta hãy là Ga-li-lê của họ, để họ cũng cảm nhận rằng Chúa đang gặp gỡ họ từng ngày trong đời sống. ( xin mời cộng đoàn đứng)

          Lạy Chúa Giêsu yêu mến! Ga-li-lê là nơi gặp gỡ của Chúa Giêsu và các tông đồ, và cũng là nơi các ông lãnh nhận sứ mạng. Điều đó cũng nhắc nhở chúng con rằng: Chúng con cũng phải luôn trở về Ga-li-lê của đời mình: trong đời sống cầu nguyện để được chìm sâu trong tình yêu với Thiên Chúa. Khi đó tình yêu sẽ là nguồn gốc và động lực ban sức mạnh, giúp chúng con hiến thân cho sứ mạng  hoàn toàn và dứt khoát, với niềm vui mạnh mẽ hơn.


Suy niệm 2:  SỐNG TINH THẦN PHÚC ÂM  MIỀN GA-LI-LÊ
CỦA GIÁO HỘI   (xin mời cộng đoàn ngồi)

          Ga-li-lê-a là điểm hẹn gặp gỡ thân tình của thầy trò Giêsu. Từ Ga-li-lê là hạt giống Giáo hội nẩy mầm và sứ mạng loan báo Mầu Nhiệm Vượt Qua và Tin Mừng Phục sinh cũng lớn lên từ đây. Vì thế, Giáo hội là chứng nhân cho Tình Yêu. Tu sĩ là người được thừa kế Tình yêu đó qua sứ mạng loan báo Tin Mừng.
Quả thế, ơn gọi trước tiên của người tu sĩ là làm chứng cho tình yêu. Vì Thiên Chúa là Tình yêu. Giáo hội là nhân chứng của Tình Yêu và phân phát tình yêu cho thế giới hôm nay.
 Hơn bao giờ hết, người tu sĩ mang trong mình lời chứng hùng hồn cho thế giới hôm nay khi chúng ta sống tinh thần TIN MỪNG theo lời khuyên Phúc Âm trong thế giới ngay tại cộng đoàn và  môi trường chúng ta đang sống.
Chúng ta có dám khẳng định lời khuyên Phúc Âm là MIỀN GA-LI-LE của Giáo hội hôm nay, để từ miền đất ấy chúng ta bước vào thế giới với niềm xác tín mạnh mẽ. Ba lời khuyên phúc Âm là nẻo đường tự do để yêu thương.

1.    Lời khuyên Phúc Âm về vâng phục 
 Lời khuyên Phúc Âm về vâng phục được gợi hứng từ đời sống vâng phục của Đức Giêsu. Điều thú vị là Đức Giêsu nối kết tự do của Ngài với việc thi hành ý muốn của Cha. Với Đức Giêsu, tự do của Ngài là đạt tới viên mãn trong việc trao hiến chính mình cho “công việc của Cha”. Chính Chúa Giêsu đã khẳng định “lương thực của Thầy là thi hành ý muốn của Đấng đã sai Thầy, và hoàn tất công trình của Ngài” (Ga 4, 34). ĐGS lấy làm vui thích để thi hành Thánh ý Cha: “Tôi không tự mình làm bất cứ điều gì, nhưng Chúa Cha đã dạy tôi thế nào thì tôi làm như vậy…” (Ga 8, 28-29) Chúa Giêsu cố gắng làm vui lòng Chúa Cha vì Ngài yêu mến Chúa Cha.
Vâng phục không thể không mang lại đau khổ. Vâng phục của Đức Giêsu trên thập giá là biểu lộ tột đỉnh về tự do của Ngài để mến yêu Cha và nhân loại. Sự tự do duy nhất của Ngài là để yêu thương!

Vậy đâu là vâng phục của người tu sĩ chúng ta? Trải qua những biến cố trong cuộc sống, chúng ta cũng đã cảm nhận:
·     Vâng phục giải thoát chúng ta khỏi sụ tự phụ của tính kiêu căng và sự ngạo mạn của chủ nghĩa cá nhân.
·     Vâng phục liên kết chúng ta với cộng đoàn và giúp chúng ta sẵn sàng để ý lưu tâm đến bất kỳ trách nhiệm hay sự phân công nào của Hội dòng trao cho chúng ta.
·     Vâng phục còn đòi hỏi chúng ta tinh thần “lên đường”, “ra chỗ nước sâu” đối diện với điều mới mẻ.
·     Vâng phục là chúng ta sẵn sàng để bị làm xáo trộn hoặc không an cư vì những đòi hỏi của Đời sống ơn gọi và sứ mạng.
·     Cuối cùng, vâng phục đòi người tu sĩ chúng ta can đảm chết cho một cái gì đó, có giá trị trong cuộc đời dâng hiến của mình. Điều này chúng ta phải trả giá và chấp nhận chịu đớn đau. Không thể dễ dàng bỏ một dự định yêu thích, nghề nghiệp, chức vụ, nơi chốn… điều khó nhất là chết đi cho an toàn của chính mình. Thậm chí điều này có thể mang ý nghĩa là từ bỏ chính mạng sống mình. Đó chính là cách để học biết tự do vì ơn gọi và sứ vụ, để cùng đi vào mầu nhiệm vượt qua của Đức Kito- Đấng mà sự chết của Ngài đã mang lại cho nhân loại và chúng ta sự tự do để sống và để yêu như con cái Thiên Chúa.

2.    Lời khuyên Âm về đời sống Khiết Tịnh
Người tu sĩ chúng ta hôm nay bị thách đố để khôi phục lại sự tốt lành và vẻ đẹp của tình yêu nhân loại. Khiết tịnh không phải là dồn nén, nhưng là “sự kiện toàn" của tình yêu nhân loại. Để đời sống khiết tịnh trở thành đáng tin cậy trong thời đại của chúng ta, như tông huấn đời sống thánh hiến đưa ra: “đời sống thánh hiến giới thiệu cho thế giới ngày nay những mẫu gương của đời sống khiết tịnh của nam nữ tu sĩ là những con người tỏ rõ, sự quân bình, tự chủ, tinh thần dấn thân, tâm lý và tình cảm trưởng thành”. Qua đó cho chúng ta một xác tín:
·     Khiết tịnh phải được sống như một cách để yêu thương với đời sống nhân bản đích thực và tình cảm trưởng thành.
·     Sống khiết tịnh là hình thành nơi người tu sĩ tình yêu nhân loại nồng ấm và vui tươi khi đối diện với nền văn hóa kỹ - trị và vụ lợi trong thời đại chúng ta.
·     Sống khiết tịnh giải thoát chúng ta khỏi sự cằn cỗi và mang đến cho chúng ta tình yêu sáng tạo và trọn vẹn. Vì nó giải thoát chúng ta khỏi cảnh ngột ngạt của cái tôi ích kỷ.
·     Sống khiết tịnh giải thoát chúng ta khỏi sự hẹp hòi, chiếm đoạt… hướng về sự siêu thăng chính mình để đi tới một mối lợi lớn hơn.
Sống khiết tịnh giúp chúng ta chiêm ngắm tình yêu của Đức Giêsu như là mẫu mực của tình yêu giải thoát và đơm bông kết trái. Tình yêu của Ngài là tình yêu trao ban vì lợi ích của người khác. “Tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào (Ga 10,10). Đó là tình yêu không loại trừ, một tình yêu dành chỗ cho bất cứ ai đến với mình khiến chúng ta tôn trọng tha nhân và yêu thương người khác ngay trong cái khác biệt của họ. Qua đời sống khiết tịnh, chúng ta làm chứng cho một tình yêu vô biên của Thiên Chúa.

3.    Lời khuyên Phúc Âm về sống khó nghèo
Khó nghèo là sự thiếu thốn không ai muốn. Tự nó, nghèo khổ không có giá trị gì cả, trong xã hội hôm nay, nghèo khó phải được khử trừ.Vậy có hợp lý chăng khi mọi người trên thế giới tìm cách để thoát khỏi cái nghèo, thì chúng ta- người tu sĩ lại khấn sống khó nghèo? Có nghĩa gì không, để chọn trở thành người nghèo? Chắc chắn không ai chọn nghèo vì nó cả.
Chúng ta chọn sống nghèo vì yêu mến Chúa Kito nghèo khó. “Đấng không có chỗ tựa đầu”. Và lời chúc phúc cho những ai sống nghèo khó vì “Nước Trời là của họ”
          Quả vậy, Khó nghèo là chứng từ cho tình yêu nhưng không của Thiên Chúa. Vì nó tham gia vào tình yêu tự hiến của Ngôi Hai Thiên Chúa và liên đới với người nghèo bị áp bức, bênh vực người yếu kém, lắng nghe tiếng kêu than của người bị đối xử bất công qua đời sống bác ái và kinh nguyện hiệp thông.

 Khó nghèo là tình yêu tự quên mình và hạ mình, là tình yêu không giữ lại bất cứ điều gì cho mình nhưng là trao hiến vì lợi ích của người khác. Nhằm vun trồng các giá trị của sự siêu thoát, đơn sơ và tín thác vào Chuá Quan Phòng.
·       Khó nghèo là chia sẻ tình yêu, không tích lũy cá nhân, thể hiện tình tương thân tương ái. Tất cả là vì cộng đoàn giải thoát hầu chúng ta khỏi sở hữu cá nhân, và giúp ta lớn lên trong tinh thần hiệp thông liên đới với người nghèo, cho đi cách quảng đại mà không mong chờ sự đáp trả.


V. LỜI NGUYỆN CHUNG

Cộng đoàn thân mến,
Thiên Chúa là Tình yêu và hằng yêu thương chúng ta bằng tình yêu muôn thuở. Vững tin vào tình yêu của Ngài, chúng ta dâng lời nguyện xin:

1.  “Hãy chăn dắt chiên của Thầy." Chúng ta cầu nguyện cho các vị chủ chăn luôn biết chăm sóc đàn chiên Chúa trao phó và yêu thương họ như lòng Chúa mong ước. Chúng ta cùng cầu xin Chúa.

2. "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy hơn các anh em này không? ”.Chúng ta cầu nguyện cho mọi thành phần trong Hội Thánh, luôn sống yêu thương và đón nhận tất cả  mọi điều xảy ra trong cuộc sống để kết hợp với mầu nhiệm vượt qua của Chúa Kito và  làm chứng Tin Mừng Phục sinh cho mọi người. Chúng ta cùng cầu xin Chúa.

3. "Thưa Thầy, Thầy biết con yêu mến Thầy."”. Chúng ta cầu nguyện cho mọi tu sĩ, luôn trở về nơi Bí tích Thánh Thể- trung tâm của đời sống, để kín múc sự sống và nguồn yêu thương, và hiệp thông với mọi người trong đời sống bác ái và sẵn sàng dấn thân phục vụ. Chúng ta cùng cầu xin Chúa.

4.    "Hãy theo Thầy." Chúng ta cầu nguyện cho các bạn trẻ, biết lắng nghe tiếng Chúa gọi, dám sống yêu thương phục vụ, và tích cực cộng tác xây dựng Hội Thánh. Chúng ta cùng cầu xin Chúa.

VI. LỜI NGUYỆN KẾT

 Lạy Thiên Chúa Ba Ngôi, chúng con xin cảm tạ Chúa vì Tình Yêu Quan Phòng, qua Đức Thánh cha Phanxico, vị cha chung của Giáo Hội, Chúa đã cho chúng con một điểm dừng thật ý nghĩa, đó là sống năm Đời Sống Thánh Hiến. Điểm dừng này giúp chúng con sống lại lời mời gọi của Chúa Kito phục sinh: “ Hãy đến Ga-li-lê và sẽ gặp Thầy ở đó.”

Xin cho chúng con luôn biết trở về Ga-li-lê  trung tâm điểm của đời mình là Bí tích Thánh Thể để kín múc nguồn sức sống và tình yêu của Chúa. Từ đó chúng con sẵn sàng đến với mọi người trong tình yêu dấn thân và phục vụ vô vị lợi. Amen