Thứ Hai, 21 tháng 12, 2015

VỚI MẸ TA ƠN THIÊN CHÚA

Ngày 22/12 ngày thứ sáu trong Tuần Bát Nhật chuẩn bị mừng lễ Chúa Giáng Sinh. Hôm nay Giáo hội mời gọi chúng ta cùng với Mẹ Maria sống tâm tình tạ ơn Thiên Chúa qua lời kinh Magnificat: "Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, và thần trí tôi hoan hỉ trong Thiên Chúa, Ðấng Cứu Ðộ tôi, vì Chúa đã đoái nhìn đến phận hèn tớ nữ của Chúa. Từ nay muôn thế hệ sẽ khen tôi có phước, vì danh Ngài là thánh. Lòng thương xót Chúa trải qua đời nọ đến đời kia dành cho những ai kính sợ Chúa”.
Bài ca diễn tả cả một kinh nghiệm vừa sâu vừa rộng về Thiên Chúa của Đức Mẹ. Và mỗi khi chúng ta đặt mình vào chủ thể « Tôi » của bài ca, chúng ta được mời gọi thực hiện cùng một kinh nghiệm về Thiên Chúa như Mẹ.
Kinh nghiệm Thiên Chúa của Đức Mẹ, trước hết, đó là kinh nghiệm : Thiên Chúa là Đấng cứu độ, và tiên vàn không phải Thiên Chúa, Đấng cứu độ loài người, nhưng là Thiên Chúa, « Đấng cứu độ của tôi ». Kinh nghiệm này làm cho con tim của Đức Mẹ thực sự « bừng cháy » và thốt lên lời ngợi khen Thiên Chúa, là Đức Chúa của mình.
« Thiên Chúa là Đấng cứu độ », lời tuyên xưng này, đối với chúng ta trong thực tế, có thể đã trở thành một chân lí khách quan, thậm chí một công thức, vì thế không thực sự liên quan đến cuộc đời cụ thể và như nó là của mỗi người chúng ta, không diễn tả một kinh nghiệm thiết thân, không mang lại niềm vui ca tụng ; « Thiên Chúa là Đấng cứu độ », nhưng Ngài chưa thực sự là « Đấng cứu độ của con ». Kinh nghiệm của Đức Mẹ về những gì Thiên Chúa đã làm cho mình, sẽ giúp chúng ta vượt qua khó khăn này để đi vào tương quan « thuộc về nhau » với Thiên Chúa.
Theo gương Mẹ, chúng ta xin cho được kinh nghiệm được yêu thương, kinh nghiệm thuộc về Thiên Chúa… để từ đó cuộc sống của chúng ta là một hành trình khám phá hoạt động của Thiên Chúa đầy lòng thương xót trong lịch sử của đời mình. Vì Thiên Chúa hằng đoái nhìn đến phận nữ tì và bày tỏ lòng thương xót với những ai kính sợ Người, những người khiêm nhường và những người đói nghèo. Ước chi lời kinh Magnificat là lời kinh tạ ơn của mỗi người chúng ta dâng lên Thiên Chúa trong từng ngày sống của mình.                                                            
Chúng ta cùng đọc lại  bài Tin Mừng để cùng với Mẹ Maria tán dương Thiên Chúa.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Maria nói rằng: "Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, và thần trí tôi hoan hỉ trong Thiên Chúa, Ðấng Cứu Ðộ tôi, vì Chúa đã đoái nhìn đến phận hèn tớ nữ của Chúa. Từ nay muôn thế hệ sẽ khen tôi có phước, vì Ðấng toàn năng đã làm cho tôi những sự trọng đại, và danh Ngài là thánh. Lòng thương xót Chúa trải qua đời nọ đến đời kia dành cho những ai kính sợ Chúa. Chúa đã vung cánh tay ra oai thần lực, dẹp tan những ai lòng trí kiêu căng. Chúa lật đổ người quyền thế xuống khỏi ngai vàng, và nâng cao những người phận nhỏ. Chúa đã cho người đói khát no đầy ơn phước, và để người giàu có trở về tay không. Chúa săn sóc Israel tôi tớ Chúa, bởi nhớ lại lòng thương xót của Ngài. Như Chúa đã phán cùng các tổ phụ chúng tôi, cho Abraham và dòng dõi Người đến muôn đời!"Maria ở lại với bà Isave độ ba tháng, đoạn Người trở về nhà mình.

Cầu Nguyện:
Lạy Cha, con xin tạ ơn Cha, đã ban cho con người Mẹ tuyệt vời là Đức Maria, Đấng đã khiêm nhường thẳm sâu và tự xưng mình là nữ tỳ của Thiên Chúa. Xin cho con biết noi gương Mẹ sống thực hiện thánh ý Cha trong khiêm hạ và yêu mến. Để tâm hồn con trở nên máng cỏ được lót bởi nhưng cọng rơm hy sinh, kiên nhẫn, âm thầm trong phục vụ hầu sưởi ấm Chúa trong đêm Giáng Sinh. Amen.
M.Prudence, SPP


Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2015

THĂM VIẾNG TRAO BAN NIỀM VUI


Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.( Lc 1,39-45)
Ngày ấy, Maria chỗi dậy, vội vã ra đi tiến lên miền núi, đến một thành xứ Giuđêa. Bà vào nhà ông Giacaria và chào bà Isave, và khi bà Isave nghe lời chào của Maria, thì hài nhi nhảy mừng trong lòng bà; và bà Isave được đầy Chúa Thánh Thần, bà kêu lớn tiếng rằng: "Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ, và Con lòng Bà được chúc phúc. Bởi đâu tôi được Mẹ Chúa tôi đến viếng thăm? Vì này, tai tôi vừa nghe lời Bà chào, hài nhi liền nhảy mừng trong lòng tôi. Phúc cho Bà là kẻ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Bà sẽ được thực hiện".
 Suy niệm

Ngày 21/12, ngày thứ năm trong Tuần Bát Nhật chuẩn bị mừng Lễ Giáng Sinh. Ngày của niềm vui, Con Thiên Chúa ngự trong cung lòng thanh khiết của Trinh Nữ Maria. Thiên Chúa đã viếng thăm dân Người. Bà Elisabeth và người con bà cưu mang đã sống tâm tình này. “Vừa nghe tiếng em chào thì hài nhi nhảy mừng. Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em”.
Đây không chỉ cuộc viếng thăm của Maria mà là của Thiên Chúa. Vì Đấng Maria đang cưu mang đã đến thăm dân của Ngài.

chúng ta hình dung ra Đức Maria « vội vã lên đường », bước đi và tâm tình của Mẹ trong cuộc hành trình đi đến miền núi, đến thành thuộc chi tộc Giu-đa. Chúng ta cũng có thể hình dung ra nhà bà Ê-li-sa-bét nơi gặp gỡ của hai chị em và cũng là nơi Đức Maria ở lại 3 tháng. Vì thế, chúng ta cũng hình dung ra trong suốt ba tháng ở nhà người chị họ, Mẹ đã làm những gì và với tâm tình nào.

Xin Chúa Thánh Thần khơi dậy nơi tâm hồn chúng ta, lòng khát khao mãnh liệt, để cho mầu nhiệm Thăm Viếng của Đức Maria trở thành « linh đạo » của chúng ta, nghĩa là được tái hiện trong cả cuộc đời và từng ngày sống của chúng ta : đó là đón nhận Ngôi Lời, để cho Ngôi Lời lớn lên và để cho Ngôi Lời đến với người khác qua sự hiện diện với những công việc nhỏ bé hằng ngày của chúng ta, qua lời nói tế nhị thân thương, qua cử chỉ giúp đỡ vì bác ái yêu thương…Đó là cách chúng ta mang Chúa đến cho người khác. Đặc biệt, trong Năm Thánh của Lòng Thương Xót, chúng ta biết dùng khối óc, con tim, đôi tay và bàn chân của mình để thi thố tình yêu, sao cho mọi người sống chung quanh chúng ta thốt lên rằng : Thiên Chúa đang hiện diện giữa chúng ta và yêu thương chúng ta.


Lời nguyện

Lạy Chúa, xin cho con luôn tin rằng: Chúa vẫn luôn viếng thăm và thực hiện những điều kỳ diệu trong cuộc đời của con. Qua Lời Chúa và Bí tích Thánh Thể, Chúa ban cho con chính Chúa. Qua các biến cố, Chúa ban mọi ơn lành để con được biến đổi và lớn lên. Qua đời sống chung, Chúa dạy con biết cách cho đi và trao ban niềm vui… Xin Chúa ban cho con tâm hồn đầy Chúa để con thực thi ý Chúa và sẵn sàng mang Chúa đến với mọi người cách trung tín và yêu mến. Amen. 

Anna Ngọc Thúy BM,SPP


Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2015

THEO GƯƠNG MẸ MARIA THỰC HIỆN LÒNG THƯƠNG XÓT


Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.( Lc 1, 39-45)
Ngày ấy, Maria chỗi dậy, vội vã ra đi tiến lên miền núi, đến một thành xứ Giuđêa. Bà vào nhà ông Dacaria và chào bà Isave. Và khi bà Isave nghe lời chào của Maria, thì hài nhi nhảy mừng trong lòng bà, và bà Isave được đầy Chúa Thánh Thần, bà kêu lớn tiếng rằng: "Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ, và Con lòng Bà được chúc phúc! Bởi đâu tôi được Mẹ Chúa tôi đến viếng thăm tôi? Vì này, tai tôi vừa nghe lời Bà chào, hài nhi liền nhảy mừng trong lòng tôi. Phúc cho Bà là kẻ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Bà sẽ được thực hiện".
Suy Niệm:
Chúng ta nhìn ngắm và sống lại khung cảnh bà Ê-li-sa-bét và Mẹ Maria, diện đối diện.
Theo lời kể của thánh sử Luca, chúng ta hãy hình dung ra bà Ê-li-sa-bét và Mẹ Maria, diện đối diện, vì đó là khuôn mẫu của cách chúng ta cầu nguyện và cách chúng ta gặp nhau trong đời thường : gặp gỡ trong hiệp thông làm trào vọt ra lời ca tụng ; và lời ca tụng làm cho chúng ta có thể đến với nhau, gặp gỡ nhau trong hiệp thông.
Bà Ê-li-sa-bét vừa nghe tiếng bà Ma-ri-a chào, thì đứa con trong bụng nhảy lên, và bà được đầy tràn Thánh Thần.
Chúng ta có thể tự hỏi, làm sao lời chào của Mẹ Maria mang lại hiệu quả kì diệu như thế, lại « đánh động » người nghe sâu xa như thế ?
-  Đứa con trung bụng nhảy lên. Đứa con trong bụng cũng nghe được lời chào; và ngang qua lời chào của Đức Maria, em bé như đã nghe được tiếng của Đức Giê-su; vì thế, em “nhảy lên” vui mừng và mãn nguyện, bởi lẽ Đức Giê-su sẽ là “tất cả” của em. Xin cho chúng ta cũng có được kinh nghiệm “nhảy lên” khi gặp gỡ Đức Ki-tô ngang của Lời Kinh Thánh. Nhưng « Đứa con trong bụng nhảy lên » còn là hình ảnh nói lên sự đánh động ở chiều sâu trong tâm hồn. Lời chào của Mẹ đánh động bà Ê-li-sa-bét mạnh mẽ và sâu xa đến như thế : đánh động vì tình thương, tình liên đới, vì sự quảng đại không quản ngại đường xa vất vả, vì sự khiêm tốn của Mẹ… và nhất là vì tình yêu Thiên Chúa dành cho bà, ngang qua cuộc viếng thăm của Mẹ : « Bởi đâu tôi được thân mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này ? »
-       Tràn đầy thánh thần và thốt ra lời ca tụng bất hủ. Bởi vì, lời của bà Ê-li-sa-bét hoàn toàn hướng về em của mình và Ân Huệ Chúa ban nhưng không cho em. Tương tự như chính Mẹ Maria, Mẹ đã hoàn toàn hướng về chị Ê-li-sa-bét trong cuộc hành trình « thăm viếng ». Ra khỏi mình để nhận ra ân huệ Thiên Chúa ban cho người khác, đó chính là hiệp thông và ca tụng, vốn là ơn gọi của con người. Thái độ ngược lại là đóng kín và ghen tị. Lời của bà Ê-li-sa-bét thật là đẹp, đẹp cả về hình thức lẫn nội dung, chính vì thế mà lời này trở thành một phần lời « Kính Mừng » vang lên liên lỉ và bất tận của chúng ta ; và nhất là với « Sự Vui Thứ Hai », chúng ta được mời gọi thực hiện cùng một hành trình của Đức Mẹ, đó là ra khỏi mình để hướng về Ân Huệ tuyệt đỉnh Thiên Chúa ban cho Mẹ cách nhưng không, hướng về ân huệ Thiên Chúa ban cho anh chị em, bà con của mình. Cảm nhận như thế khi đọc lời kinh « Kính Mừng », chính là cách tốt nhất để chuẩn bị mình đón nhận sự chia sẻ cùng một Ân Huệ của Mẹ, Ân Huệ Giêsu Kitô.
Hằng ngày, chúng ta cũng chào hỏi nhau. Làm sao để lời chào của chúng ta đánh động người nghe, như lời chào của Đức Mẹ ? Ngang qua lời chào, chúng ta được mời gọi nhận ra cả một cách tương quan, một cách sống với người khác, nhất là trong đời sống cộng đoàn: Mang lại niềm vui, nhận ra tình yêu Thiên Chúa, thêm lòng yêu mến Chúa và vì thế thêm lòng khát khao dâng hiến; thay vì ngược lại (không nhận ra tình yêu Chúa, không thêm lòng yêu mến Chúa, không còn yêu mến ơn gọi).
Ê-li-sa-bét ca tụng Mẹ Maria bằng lời chúc mừng: Phúc cho người phụ nữ đã tin! (Lc 1, 45) Đức Maria dâng lời tạ ơn và ca tụng cùng với tất cả những người sẽ thụ hưởng điều Mẹ đã lãnh nhận. Trong trình thuật này của Luca, chúng ta chứng kiến biến cố khai sinh của bài ca tán tụng bất hủ Magnificat. Bài ca diễn tả cả một kinh nghiệm vừa sâu vừa rộng về Thiên Chúa của Đức Mẹ. Và mỗi khi chúng ta đặt mình vào chủ thể « Tôi » của bài ca, chúng ta được mời gọi thực hiện cùng một kinh nghiệm về Thiên Chúa như Mẹ.
Chúng ta hãy đọc lại lời ca tụng Magnificat của Đức Maria, và dừng lại ở câu Chúa dùng để đánh động lòng chúng ta, làm cho chúng ta tràn đầy Thánh Thần và thốt lên lời ca tụng Chúa, và nhất là ước ao làm cho cuộc đời mình thành bài ca Magnificat, như lời Tv 104, 33 diễn tả:
Suốt cuộc đời, tôi sẽ ca mừng Chúa,
sống ngày nào, xin đàn hát kính Thiên Chúa của tôi.”
Chúng ta hãy chiêm ngắm sự hiện hiện của Mẹ tại nhà bà Ê-li-sa-bét trong ba tháng, và hình dung ra Mẹ đã làm những gì và với tâm tình nào. Kinh nghiệm sống của chúng ta, sẽ giúp chúng ta đoán ra những gì Mẹ làm trong thời gian ba tháng tại nhà bà Ê-li-sa-bét. Nghe biết chị zabeth, vừa hiếm muộn vừa đã có tuổi, nhưng lại có thai, Đức Maria liền vội vã lên đường đi thăm hỏi và giúp đỡ bà chị của mình. Em đi giúp chị sắp sinh con là điều vẫn còn xẩy ra trong đời thường của chúng ta, nhất là với những cuộc sinh ra đặc biệt. Và chính trong sự việc rất nhỏ bé của đời thường này mà Ân Huệ và Lòng Thương Xót của Thiên Chúa được nhìn nhận và tuyên xưng. Đó là “công việc” đầu tiên của Đức Maria ngay sau khi cưu mang Ngôi Lời. Đó cũng là công việc Mẹ ưa thích, với tư cách là Mẹ Thiên Chúa, là mãi mãi phục vụ cho sự sống của chúng ta với tình Hiền Mẫu.
Với sứ mạng loan báo Tin Mừng, chúng ta hay lo lắng về những việc lớn và khả năng lớn ; còn Mẹ thực hiện như thế đó, ngang qua những việc rất nhỏ bé, nhưng với lòng mến rất lớn lao. Xin Mẹ dạy bảo chúng ta với tình hiền mẫu, cách Mẹ ca tụng Chúa, ngang qua những công việc bé nhỏ. ( Giuse Nguyễn Văn Lộc SJ)


Cầu Nguyện:
Lạy Cha, con xin hết lòng cảm tạ Cha đã chọn cho Con Cha một người Mẹ nhân loại tuyệt vời. Đó là Mẹ Maria. Mẹ đã khiêm tốn thưa “xin vâng” để Con Cha đi vào nhân loại và cứu nhân độ thế. Xin cho con biết noi gương của Mẹ sống và thực thi lòng thương xót của Cha trong cuộc sống hằng ngày trong âm thầm phục vụ, trong ẩn dật quên mình để chỉ vì yêu mến không tính toán. Ước chi tất cả là sức mạnh giúp con chuẩn bị tâm hồn đón mừng Chúa Giáng Sinh. Amen





Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2015

ƠN GOI GIOAN TẨY GIẢ

19/12 Ngày thứ ba Tuần Bát Nhật chuẩn bị Mừng Lễ Giáng Sinh
Ơn gọi và cuộc đời Gioan tẩy Giả - vị ngôn sứ của Đầng Cứu Thế thật lạ lùng. Vì Con mà người cha, ông Gia-ca-ri-a bị câm. Chúng ta cùng đọc lại đoạn Tin Mừng: Lc1,5-25

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Vào thời Hêrôđê làm vua xứ Giuđêa, có một tư tế tên là Giacaria, thuộc phiên ban Abia, và vợ ông bởi dòng dõi Aaron, tên là Elisabéth.
Cả hai là người công chính trước mặt Thiên Chúa, ăn ở theo mọi giới răn và lề luật của Chúa, không ai trách được điều gì.
Nhưng họ lại không con, vì Elisabéth son sẻ, và cả hai đã đến tuổi già.
Xảy ra khi Giacaria chu toàn chức vụ tư tế trước mặt Thiên Chúa, theo lượt của phiên mình như tục lệ hàng tư tế, ông bắt thăm và trúng việc vào cung thánh Chúa mà dâng hương.
Ðang lúc toàn thể đám đông dân chúng cầu nguyện bên ngoài, trong giờ dâng hương.
Bấy giờ Thiên Thần Chúa hiện ra cùng ông, đứng bên phải hương án.
Giacaria thấy vậy hoảng hốt, sự kinh hoàng đột nhập vào ông.
Nhưng Thiên Thần nói với ông rằng: "Giacaria, đừng sợ, vì lời ngươi cầu nguyện đã được nhậm rồi.
Elisabéth  vợ ngươi sẽ hạ sinh cho ngươi một con trai, và ngươi sẽ gọi tên trẻ là Gioan.
Ngươi sẽ được vui mừng hân hoan, và nhiều người cũng sẽ vui mừng, vì việc trẻ sinh ra.
Vì trẻ nầy sẽ nên cao trọng trước mắt Chúa, sẽ không uống rượu và thức có men, sẽ được tràn đầy Thánh Thần ngay từ lòng mẹ, sẽ đem nhiều con cái Israel trở về cùng Chúa là Thiên Chúa.
Trẻ nầy sẽ đi trước Người, trong thần trí và quyền lực của Elia, để đổi lòng dạ cha ông về với con cháu, kẻ ngổ nghịch về lại với lương tri của những người công chính, dọn cho Chúa một đoàn dân chuẩn bị.
Giacaria thưa với Thiên Thần rằng: "Làm sao tôi biết được, vì tôi đây đã già, và vợ tôi cũng đã cao niên?"
Thiên Thần liền đáp: "Ta là Gabriel, ta đứng chầu trước mặt Thiên Chúa, ta được sai đến nói với ngươi, và báo cho ngươi tin lành nầy.
Thì đây, ngươi sẽ nín câm và không nói được, cho đến ngày các điều ấy xảy ra; bởi vì ngươi đã không tin lời ta, là những lời sẽ nên trọng khi đến thời của chúng".
Dân chúng đang trông đợi Giacaria, lấy làm lạ vì ông ở lâu trong cung thánh.
Nhưng lúc ra, ông không nói được, và họ biết ông đã thấy điềm lạ trong cung thánh.
Còn ông thì chỉ làm hiệu cho họ, và vẫn bị câm.
Khi những ngày thánh vụ của ông đã mãn, ông trở về nhà.
Sau những ngày ấy, Elisabéth vợ ông thụ thai, và bà ẩn mình trong năm tháng, bà nói rằng: "Chúa đã làm cho tôi thế nầy, trong những ngày Người đoái thương, cất nổi khổ nhục tôi khỏi người đời.

Suy Niệm:
Khi nhắc đến Gia-ca-ri-a là nhắc đến biến cố ông bị câm và lời tán tụng Benedictus bất hủ. Bài Tin Mừng kể lại cho chúng ta, nhưng sau này, ngay sau khi đặt tên cho con là Gioan, thì ông nói được, cũng rất có ý nghĩa. Sự kiện ông không nói được, là một dấu chỉ nhắc nhớ ông rằng, có một lúc ông đã không tin vào quyền năng Thiên Chúa có thể thi ân ở nơi mà con người không còn hi vọng gì, có thể làm phát sinh sự sống nơi cung lòng hiếm hoi và già cỗi của bà Elizabeth. « Không nói được », không chỉ là không nói được ngôn ngữ, nhưng nhất là không thể ca tụng Chúa được. Thật vậy, khi người ta không tin, không nhận ra ơn Chúa ban cho mình và người khác, thì không thể ca tụng Chúa được ; và khi ghen tị nhau và kêu trách Thiên Chúa, người ta càng không thể tạ ơn và ca tụng Thiên Chúa.
Chính khi ông đặt tên cho con là Gioan, « Gioan » có nghĩa là Thiên Chúa Thi Ân, thì ông « lưỡi ông lại mở ra, ông nói được » và lời nói đầu tiên là lời chúc tụng Thiên Chúa :
Chúc tụng Đức Chúa, là Thiên Chúa Israel,
đã viếng thăm và cứu chuộc dân Người.

Xin cho chúng ta tin tưởng và nhận ra ơn huệ Thiên Chúa ban, để có thể cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa : « Lạy Chúa, xin mở miệng con, cho con cất tiếng ngợi khen Ngài ». Nếu không, dù chúng ta có nói bi bô suốt ngày, thì cũng như là « người câm » vậy thôi ! Nhưng chúng ta được mời gọi đi xa hơn, bằng cách định hướng đời mình và từng ngày sống theo năng động chúc tụng Thiên Chúa. Và để được như thế, chúng ta cần tín thác và nhận ra ơn huệ Thiên Chúa ban, cần đặt đời sống, ngày sống và hành động trên nền tảng tâm tình biết ơn.

Có lẽ chúng ta ít chú ý đến điều gì hay đúng hơn hành trình nào, đã dẫn ông Dacaria đến lời ca tụng bất hủ này. Thực vậy, theo Tin Mừng Luca, bài ca này là điểm tới của cả một hành trình thật dài : khởi đi từ kinh nghiệm lắng nghe Lời Chúa, ngang qua biến cố gặp gỡ sứ thần Gabriel trong đền thờ, mà bài Tin Mừng hôm nay kể lại cho chúng ta, tiếp theo là thời gian hơn chín tháng thinh lặng, tương ứng với thời gian bé Gioan được cưu mang trong bụng mẹ, và kết thúc bằng biến cố đặt tên ; và từ đó trào vọt lời nói đầu tiên, là bài ca Benedictus, mãi mãi được hiện tại hóa nơi lời kinh hằng ngày và nơi cuộc đời của chúng ta.
Hơn chín tháng câm lặng về mặt thể lí, nhưng chúng ta cũng có thể hiểu đó một cuộc « tĩnh tâm » dài ; vì chắc chắn, đối với ông Dacaria, đó là thời gian suy niệm và chiêm niệm, để khám phá sự hiện diện và cách hành động của Thiên Chúa trong lịch sử thánh của Dân Chúa, trong đời mình và đặc biệt nơi hồng ân lạ lùng « Gioan ». Như thế, rốt cuộc, đối với ông Dacaria, chín tháng mười ngày thinh lặng, chính là thời gian « cưu mang » Lời Chúa. Cũng cùng một thời gian đó, Gioan được cưu mang trong dạ mẹ cách lạ lùng : « 
Khi thời gian phục vụ ở Đền Thờ đã mãn, ông trở về nhà. Ít lâu sau, bà Ê-li-sa-bét vợ ông có thai, bà ẩn mình năm tháng. Bà tự nhủ: « Chúa đã làm cho tôi như thế đó, khi Người thương cất nỗi hổ nhục tôi phải chịu trước mặt người đời. »
(c. 23-25)
Chín tháng thinh lặng phải là chín tháng cầu nguyện, để có thể hát lên lời ca tụng Thiên Chúa tuyệt vời như vậy, lời mà Giáo Hội đặt vào miệng chúng ta mỗi ngày trong Giờ Kinh Phụng Vụ :
Chúc tụng Đức Chúa, là Thiên Chúa Israel,
đã viếng thăm và cứu chuộc dân Người.
Hơn nữa, đó là lời được thốt ra bởi người « đầy Thánh Thần » (c. 67). Lời ca tụng như thế đã trở thành chính là Lời Chúa cho chúng ta. (Lm Giuse Nguyễn Văn Lộc)

Cầu Nguyện:        
Lạy Cha, Con khao khát ơn cứu độ của Cha, đó là Đức Giêsu. Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến. Xin hãy đến viếng thăm gia đình, cộng đoàn và bản thân con. Xin hãy đến  biên đổi sự cằn cỗi nơi tâm hồn con thành sinh lực dồi dào. Chỉ trong Chúa Giêsu, con mới có niềm vui, niềm hạnh phúc đích thực. Amen

M.Prudence,SPP


Thứ Năm, 17 tháng 12, 2015

GIUSE TRONG CHƯƠNG TRÌNH CỨU ĐỘ


Tin Mừng của ngày 18/12 cho chúng ta hình ảnh của một con người cộng tác vào chương trình cứu độ, đó là Thánh Giuse. Từ chi tộc Giu-đa, Chúa sẽ ban cho nhà Đa-vít “một mầm giống công chính, mầm giống này sẽ làm vua thống trị, sẽ là người khôn ngoan thực hiện công lý và đức công bình trên đất nước. Giu-se “con vua Đa-vít “là người công chính” đã vâng phục thánh ý Thiên Chúa. Chúng ta cùng đọc lại Tin Mừng Matthêu.  Để thấy Giu-se vâng phục và công tác vào lịch sử cứu độ như thế nào.


Tin mừng: Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.(Mt1,18-2)

Chúa Kitô giáng sinh trong hoàn cảnh sau đây: Mẹ Người là Maria đính hôn với Giuse, trước khi về chung sống với nhau, đã thụ thai bởi phép Chúa Thánh Thần. Giuse bạn của Bà là người công chính, không muốn tố cáo Bà, định tâm lìa bỏ Bà cách kín đáo. Nhưng đang khi định tâm như vậy, thiên thần Chúa hiện đến cùng ông trong giấc mơ và bảo: "Hỡi Giuse, con vua Ðavít, đừng ngại nhận Maria về nhà làm bạn mình, vì Maria mang thai bởi phép Chúa Thánh Thần: Bà sẽ hạ sinh một con trai mà ông sẽ đặt tên là Giêsu, vì chính Người sẽ cứu dân mình khỏi tội".
Tất cả sự kiện này đã được thực hiện để làm trọn lời Chúa dùng miệng tiên tri phán xưa rằng: "Này đây một trinh nữ sẽ mang thai và hạ sinh một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta".
Khi tỉnh dậy, Giuse đã thực hiện như lời thiên thần Chúa truyền: Ông tiếp nhận bạn mình, nhưng không ăn ở với nhau cho đến khi Maria sinh con trai đầu lòng, thì Giuse đặt tên con trẻ là Giêsu.

Suy Niệm:

Giu-se “được gọi là Đấng công chính”, trong Tân Ước ta được nghe tên Ngài chỉ một vài lần. Không có lời nói nào của Ngài được Kinh Thánh ghi lại. Ngài thực hiện thánh ý Thiên Chúa bằng hành động chứ không bằng lời nói. Ngài đóng một vai trò không hề nhỏ trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa, là người được Thiên Chúa tuyển chọn đảm nhận trách nhiệm làm cha nuôi của Đấng Cứu Thế và là “người bảo trợ trung thành của Chúa Con chí Thánh”. Giu-se được Mattheu nhắc tới là một người công chính, sự công chính của ông thể hiện qua việc “không muốn tố giác bà, nên mới định tâm bỏ bà cách kín đáo”(Mt1,19), trước tình cảnh Maria, vợ ông có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần, ông đã lựa chọn cách “bỏ đi” không một lời từ biệt để cho Maria tránh khỏi bị ném đá , ông luôn tôn trọng và yêu thương Maria cho dù Maria có ra sao đi nữa thì ông cũng một lòng một dạ với Maria. Quyết định “bỏ đi” của Giu-se chỉ có một mục đích là để bảo vệ những người thương yêu của mình khỏi những khó khăn, thử thách mà thôi! Chúng ta hãy noi gương Giu-se luôn luôn tôn trọng, yêu thương và đặt lợi ích của người khác lên hàng đầu, có như vậy chúng ta mới có được hạnh phúc đích thực. Quả thật Giu-se chính là “người cha gương mẫu” Người đã sống hết mình với sứ mạng Thiên Chúa đã trao phó, sống một đời sống thánh thiện và công chính, để lại cho chúng ta gương mẫu về “một gia đình Thánh Gia luôn hòa thuận và yêu thương nhau”.
Ngoài tiếng “xin vâng” của Maria Tin Mừng còn cho chúng ta thấy tiếng “xin vâng” của Giu-se cũng góp phần vào chương trình cứu độ của Thiên chúa, Maria đã “tin” nên mới chấp nhận cho Ngôi Hai nhập thể làm người trong cung lòng mình, cũng vậy Giuse tin Chúa sẽ thực hiện những gì Ngài đã nói với ông qua miệng sứ thần: “Này ông Giu-se, con cháu Đa-vít, đừng ngại đón bà Maria vợ ông về, vì người con bà đang cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần. Bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt tên cho con trẻ là Giê-su, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ” (Mt1, 20-21). Vì niềm tin đó nên ông đã từ bỏ ý định ban đầu là rời bỏ Maria cách kín đáo mà làm theo ý Chúa “khi tỉnh giấc, ông Giu-se làm như sứ thần Chúa dạy và đón vợ về nhà” (Mt 1, 24).


Cầu Nguyện:

Lạy Thánh Giu-se xin cho con biết noi gương thánh Cả từ bỏ ý riêng mình để làm theo ý Chúa. Cho dù nhiều lúc ý Chúa làm con bối rối, hiểu lầm, đau khổ, chán chường… nhưng đó là kế hoạch của Chúa trong cuộc đời con. Vì thế, xin cho con biết tin tưởng và xác tín rằng: qua đau khổ và thử thách con được lớn lên trong hạnh phúc và bình an. Amen.
Madalena Bùi Mộng Kha, BM, SPP


Thứ Tư, 16 tháng 12, 2015

GIA PHẢ CHÚA GIÊSU


Ngày 17 đến ngày 24 tháng 12 Giáo hội dẫn ta vào tuần bát nhật mừng Đại lễ Giáng Sinh. Sứ điệp trong Tuần Bát Nhật trước lễ Giáng Sinh nói lên nguồn gốc lịch sử và thần linh của Chúa Giêsu.
Hôm nay ngày 17 tháng 12. Ngày thứ nhất trong Tuần Bát Nhật Tin Mừng cho chúng ta biết: Đấng Thiên Sai ngự đến là Đấng muôn dân trông đợi thuộc chi tộc Giu-đa. Gia phả trực hệ chúng minh Chúa Giêsu là người thật, xuất thân từ chi tội Giu-đa con vua David, con Abraham. Tuy nhien gia phả không nói: Ông Giuse sinh ra Đức Giêsu, nhưng lại nói: “Ông Giuse, chồng bà Maria, bà là mẹ Đức Giêsu, cũng gọi là Đấng Ki-tô ( Mt 1, 16)
Chúng ta cùng đọc Tin Mừng Matthêu về Gia phả của Đức Giêsu để giúp ta xác tín cách mạnh mẽ hơn Chúa Giêsu: Chúa Giêsu vùa là con Thiên Chúa vừa là con loài người. Nghĩa là Ngài có hai bản tính: Bản tính Thiên Chúa và bản tính loài người
Tin Mừng: Mt 1, 1-17
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Sách gia phả của Chúa Giêsu Kitô, con vua Ðavít, con của Abraham. Abraham sinh Isaac; Isaac sinh Giacóp; Giacóp sinh Giuđa và các anh em người. Giuđa sinh Phares và Zara bởi bà Thamar; Phares sinh Esrom; Esrom sinh Aram; Aram sinh Aminadab; Aminadab sinh Naasson; Naasson sinh Salmon; Salmon sinh Booz do bà Rahab; Booz sinh Giobed do bà Rút. Giobed sinh Giêsê; Giêsê sinh vua Ðavít.
Ðavít sinh Salomon do bà vợ của Uria; Salomon sinh Robo-am; Roboam sinh Abia; Abia sinh Asa; Asa sinh Giosaphát; Giosaphát sinh Gioram; Gioram sinh Ozia; Ozia sinh Gioatham; Gioatham sinh Achaz; Achaz sinh Ezekia; Ezekia sinh Manas-se; Manasse sinh Amos; Amos sinh Giosia; Giosia sinh Giêconia và các em trong thời lưu đày ở Babylon.
Sau thời lưu đày ở Babylon, Giêconia sinh Salathiel; Sala-thiel sinh Zorababel; Zorababel sinh Abiud; Abiud sinh Eliakim; Eliakim sinh Azor; Azor sinh Sađoc; Sađoc sinh Akim; Akim sinh Eliud; Eliud sinh Eleazar; Eleazar sinh Mathan; Mathan sinh Giacóp; Giacóp sinh Giuse, là bạn của Maria, mẹ của Chúa Giêsu gọi là Ðức Kitô.
Vậy, từ Abraham đến Ðavít có tất cả mười bốn đời, từ Ðavít đến cuộc lưu đày ở Babylon có mười bốn đời, và từ cuộc lưu đày ở Babylon cho đến Chúa Kitô có mười bốn đời.
Suy Niệm:
Bản gia phả, dịch sát nghĩa là « cuốn sách về nguồn gốc » : « Gia phả của Đức Giêsu Kitô, con vua Đavít, con tổ phụ Abraham ». Một bản gia phả luôn luôn là khô khan, xa lạ và đều đặn (theo nghĩa là người này sinh ra người kia). Nhưng nếu chúng ta chịu khó dừng lại để « ghi nhớ và suy đi nghĩ lại trong lòng », chúng ta sẽ khám phá cả một lịch sử sống động ở bên dưới hàng chuỗi những tên gọi, thậm chí cưu mang những tên gọi. Khi đó, chúng thấy mình thật gần gũi và có thể cảm nếm được ; bởi vì, Đức Ki-tô cũng phát xuất từ một lịch sử đầy thăng trầm như chúng ta và còn hơn thế nữa cùng « nguồn gốc » với chúng ta : Đức Ki-tô là con Adam, và « Adam là con Thiên Chúa » (x. Lc 3, 23-38).
Ø Nguồn gốc Thiên Chúa : Tin Mừng Mác-cô không nói đến gia phả của Đức Giêsu, và cũng không tường thuật thời thơ ấu của Đức Giêsu, nhưng lại mở đầu Tin Mừng với câu : « Tin Mừng của Đức Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa », tương tự như Tin Mừng Gioan : « Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời, Ngôi Lời vẫn hướng về Thiên Chúa và Ngôi Lời là Thiên Chúa » (Ga 1, 1).
Ø Nguồn gốc Con Người : Còn Tin Mừng Mát-thêu khẳng định ngay từ đầu : « Đức Giêsu Kitô, con của Đavít, con của Abraham ». Đức Giêsu là người con của một dân tộc cụ thể, như tất cả mọi người chúng ta. Tin Mừng Luca sẽ đưa Đức Giêsu đi xa hơn : Đức Giêsu Kitô là con của Adam và Adam là Con Thiên Chúa. Như thế, Đức Giêsu là con Thiên Chúa không chỉ từ thủa đời đời, nhưng Ngài là Con Thiên Chúa ngang qua Ông Bố của cả loài người chúng ta. Ngài còn là người con của Nhân Loại, là « Con của Người », là danh xưng mà Ngài rất thích dùng.
Là Ki-tô hữu, chúng ta đi theo Đức Ki-tô trong một ơn gọi, ơn gọi gia đình, dâng hiến hay độc thân; và ơn gọi của chúng ta cũng được Thiên Chúa chuẩn bị từ xa, và cũng bằng những nẻo đường rất bình thường và cũng rất đời thường, và với cả những sai lầm tội lỗi nữa (chẳng hạn tội, của các anh đối với người em Giuse, trong sách Sáng Thế). Chúng ta được mời gọi nhớ lại “lịch sử cứu độ” đời mình và suy đi nghĩ lại trong trong lòng để nhận ra:
Muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương.(Tv 136
Và tình thương muôn ngàn đời của Thiên Chúa được thể hiện cách rạng ngời và trọn vẹn nơi Đức Giê-su Ki-tô. Đó chính là “nguyên lý và nền tảng” mang lại cho chúng ta sức mạnh để yêu mến và dấn thân bền vững hơn, theo gương của Đức Maria và Thánh Cả Giuse.(Lm Giuse Nguyễn Văn Lộc SJ)


Cầu Nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, bước vào Tuần Bát Nhật chuẩn bị Mừng đại lễ Giáng Sinh lòng con vẫn còn khắc khoải điều gì đó như  chưa thỏa lòng khát khao. Vì Thiên Chúa đã làm người để con người làm con Thiên Chúa. nhưng con chưa yêu mến Chúa đủ. Xin Chúa tăng thêm lòng mến cho con để con thực sự yêu mến Chúa qua những con người, qua những công việc Chúa gởi đến cho con.
Để con cảm nhận Chúa rất gần gũi với con, rất thân tình với con. Chúa đã chia sẻ kiếp người của con hầu con lại nhận ra nguồn gốc siêu linh của Chúa. Chính vì thế Chúa là Ðấng cứu độ con, và chỉ có Chúa mới có thể cứu được con. Amen


Thứ Ba, 15 tháng 12, 2015

HÃY LÀ NHÂN CHỨNG CHO ĐẤNG PHẢI ĐẾN



Tin Mừng Lc 7, 19-23 
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Gioan gọi hai người trong số môn đệ của mình, sai họ đến thưa Chúa Giêsu rằng: "Ngài là Ðấng phải đến chăng, hay chúng tôi còn phải chờ đợi Ðấng nào khác?" Khi những người này đến cùng Chúa Giêsu, họ thưa Ngài rằng: "Gioan Tẩy Giả sai chúng tôi đến hỏi Ngài: Ngài có phải là Ðấng phải đến, hay chúng tôi còn phải đợi Ðấng nào khác?" Ngay lúc đó, Chúa chữa những người khỏi bệnh hoạn tật nguyền và quỷ ám, và cho nhiều người mù được thấy. Ngài đáp lại rằng: "Các ông hãy về thuật lại cho Gioan những điều các ông đã nghe và đã thấy: người mù xem được, người què đi được, người phong hủi được sạch, kẻ điếc nghe được, người chết sống lại, kẻ nghèo khó được rao giảng tin mừng và phúc cho ai không vấp phạm vì Ta".

Suy Niệm:
Tin Mừng cho ta thấy Gioan đặt câu hỏi về Chúa Giêsu: “Ngài có phải là Đấng phải đến không? Nghĩa là Thầy có phải là Đấng Messia không? Chúa Giêsu đã không trả lời “phải” hay “không phải”. Nhưng Chúa Giêsu nói với họ. Các ông hãy về thuật lại cho Gioan những điều các ông đã nghe và đã thấy: “người mù xem được, người què đi được, người phong hủi được sạch, kẻ điếc nghe được, người chết sống lại, kẻ nghèo khó được rao giảng tin mừng".
Điều này cho thấy, câu hỏi này đặc biệt quan trọng đối với ông Gioan và cũng quan trọng đối thánh Luca, tác giả Tin Mừng. Và Giáo Hội, khi mời chúng ta nghe lại một lần nữa câu hỏi: “Thầy có thật là Đấng phải đến không?” trong ngày cuối cùng của thời gian trước giai đoạn bát nhật trước lễ Giáng Sinh, muốn giúp chúng ta hiểu rằng, câu hỏi này cũng rất có ý nghĩa và quan trọng đối với chúng ta hôm nay và Mùa Vọng lớn đang đến.
Theo gương thánh Gioan Tẩy Giả, xin cho chúng ta đừng tìm một điều gì khác, một ai khác, ngoài “Đấng Phải Đến”, trong cuộc đời, trong ơn gọi, trong những hoàn cảnh và trong từng ngày sống của chúng ta.
Chúng ta hãy tự vấn chính mình: tôi có là nhân chứng cho “Đấng phải đến” qua cuộc sống của tôi trong sự hiệp thông với Giáo hội và thi hành sứ vụ với lòng thương xót không? Vì đó là dấu chỉ Nước Thiên Chúa đang hiện diện.




Cầu Nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, Chúa là hiện thân của Thiên Chúa tình yêu, của lòng thương xót. Trong Chúa, con cảm nghiệm được hạnh phúc vì biết mình đang được yêu, được yêu tha thiết. Cho dẫu trong cuộc sống của con vẫn còn đầy dẫy tội lỗi, bất công, ganh ghét, oán thù…và biết bao đổ vỡ khác.
Xin cho con biết rủ bỏ tất cả để chỉ giữ lại một điều là yêu thương. Hầu  tâm hồn con được bình an thanh thoát đón Chúa đến.Amen.



M. Prudence, SPP