Thứ Tư, 1 tháng 7, 2015

GA-LI-LÊ ĐIỂM HẸN TIN MỪNG

Giờ Chầu canh thức của liên tu sĩ GP. Cần Thơ



GA-LI-LÊ ĐIỂM HẸN TIN MỪNG





Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần.

Hát Kinh Chúa Thánh Thầnhttps://www.youtube.com/watch?v=Xpv4wEyoeSs

I.                  Hát THÀNH TÂM THỜ KÍNH (Mời cộng đoàn quỳ)
II.              Dẫn nhập
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể! Niềm khao khát của chúng con là được kết hợp mật thiết với Chúa. Niềm hy vọng lớn nhất của cuộc đời chúng con là được chia sẻ niềm vui phục sinh với Chúa. Chúa đã sống lại để trở nên nguồn sống mới cho chúng con. Nếu Chúa không sống lại thì niềm tin của chúng con cũng trở nên trống rỗng, hy vọng của chúng con trở thành hảo huyền, Quả thực, Chúa đã sống lại, cũng như các tông đồ. Ngài  mời gọi chúng con hãy đến Ga-li-lê để gặp Chúa.
Giờ này, trước Thánh Thể Chúa là điểm hẹn Ga-li-lê tuyệt vời nhất và sống động nhất. Vì nơi Bí Tích Thánh Thể, Chúa biểu lộ tình yêu Chúa cách rạng ngời và gần gũi hơn hết. Đây cũng là lời hứa: “Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”.
Niềm vui lớn nhất của chúng con - người sống đời dâng hiến là niềm vui được gặp Chúa và có Chúa ở cùng. Niềm vui ấy Chúa muốn "chúng con là nhân chứng".
Cũng vậy, một trong những mong đợi của Đức Thánh Cha Phanxico  trong năm đời sống thánh hiến đó là: "Hãy ra khỏi chính mình và đi về những vùng ngoại ô của cuộc sống...cả một nhân loại đang chờ đợi: những người đã mất hết hy vọng, những gia đình đang gặp khó khăn, những trẻ thơ bị bỏ rơi, các bạn trẻ gặp ngõ cụt trước tương lai, những người già lão bệnh tật bị loại trừ, những người giàu của cải nhưng trống rỗng trong lòng, những người đang tìm ý nghĩa cuộc đời, khao khát đời sống tâm linh." Đó là những điểm dừng trên hành trình đến Galile mà Chúa muốn chúng con  mạnh mẽ và khiêm tốn dừng lại trao ban Tin Mừng Phục Sinh nhằm xoa dịu bao nỗi khổ đau của con người hôm nay.

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, Chúa mời gọi chúng con đến Galile để gặp Chúa, không phải với bộ mặt âu sầu ủ dột, nhưng với gương mặt chan chứa niềm vui vượt thắng đau khổ được thanh luyện trong Mầu Nhiệm Vượt Qua, niềm vui của con tim bừng cháy được chia sẻ niềm vui của Đấng Phục Sinh.

-  Trong đời sống sứ mạng, chúng con còn gặp bao nhiêu thách đố và khó khăn: từ môi trường xã hội duy vật, tục hóa và hưởng thụ; tự do tôn giáo bị vi phạm; hoàn cảnh xã hội nhiều bất công kỳ thị đổi thay; tình trạng xã hội dị biệt nhau về nhiều mặt… tất cả như những cơn bão tố đang từng giờ, từng ngày ập vào con thuyền cuộc đời chúng con…“nếu không có Chúa chúng con không thể làm gì được”. Hồng ân của năm đời sống thánh hiến đúng là một trong những điểm hẹn Ga-li-lê lý tưởng nhất để đưa chúng con trở về NGUỒN chính là khởi điểm nhằm giúp chúng xuất phát lại từ Đức Kito là Đấng trở nên nguồn sức mạnh để chúng con có can đảm từ bỏ những gì không đẹp ý Chúa, sẵn sàng thay đổi bản thân, trung thành với những quyết tâm và chọn lực đích thực vì Nưới Trời.

Giờ đây chúng con đến với Chúa, để ở lại với Chúa và nhận lấy ân huệ lương thực nơi BTTT, chúng con tin rằng, Chúa ở lại nơi Bí Tích Thánh Thể chỉ vì yêu chúng con và muốn sống trong chúng con, Chúa đang mời gọi chúng con đến kết hợp với Chúa và cùng với Chúa sống trọn niềm vui: Niềm vui được yêu thương, niềm vui được chọn gọi.
Xin cho chúng con quảng đại, nhạy bén dưới tác động của Thần Khí Tình Yêu và biết quan tâm đến những nhu cầu của thế giới, nhờ đó Năm Đời Sống thánh hiến mới biến thành kairòs đích thực và trở nên một  điểm hẹn dồi dào ân lộc của Thiên Chúa, một thời điểm làm biến đổi từng tâm hồn chúng con.

(Mời cộng đoàn đứng)
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh GIOAN 21,1-19

          Sau đó, Đức Giê-su lại tỏ mình ra cho các môn đệ ở Biển Hồ Ti-bê-ri-a. Người tỏ mình ra như thế này.2 Ông Si-môn Phê-rô, ông Tô-ma gọi là Đi-đy-mô, ông Na-tha-na-en người Ca-na miền Ga-li-lê, các người con ông Dê-bê-đê và hai môn đệ khác nữa, tất cả đang ở với nhau.3 Ông Si-môn Phê-rô nói với các ông: "Tôi đi đánh cá đây." Các ông đáp: "Chúng tôi cùng đi với anh." Rồi mọi người ra đi, lên thuyền, nhưng đêm ấy họ không bắt được gì cả.
4 Khi trời đã sáng, Đức Giê-su đứng trên bãi biển, nhưng các môn đệ không nhận ra đó chính là Đức Giê-su.5 Người nói với các ông: "Này các chú, không có gì ăn ư? " Các ông trả lời: "Thưa không."6 Người bảo các ông: "Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá." Các ông thả lưới xuống, nhưng không sao kéo lên nổi, vì lưới đầy những cá.7 Người môn đệ được Đức Giê-su thương mến nói với ông Phê-rô: "Chúa đó! " Vừa nghe nói "Chúa đó! ", ông Si-môn Phê-rô vội khoác áo vào vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển.8 Các môn đệ khác chèo thuyền vào bờ kéo theo lưới đầy cá, vì các ông không xa bờ lắm, chỉ cách vào khoảng gần một trăm thước.

9 Bước lên bờ, các ông nhìn thấy có sẵn than hồng với cá đặt ở trên, và có cả bánh nữa.10 Đức Giê-su bảo các ông: "Đem ít cá mới bắt được tới đây! "11 Ông Si-môn Phê-rô lên thuyền, rồi kéo lưới vào bờ. Lưới đầy những cá lớn, đếm được một trăm năm mươi ba con. Cá nhiều như vậy mà lưới không bị rách.12 Đức Giê-su nói: "Anh em đến mà ăn! " Không ai trong các môn đệ dám hỏi "Ông là ai? ", vì các ông biết rằng đó là Chúa.13 Đức Giê-su đến, cầm lấy bánh trao cho các ông; rồi cá, Người cũng làm như vậy.14 Đó là lần thứ ba Đức Giê-su tỏ mình ra cho các môn đệ, sau khi trỗi dậy từ cõi chết.
15 Khi các môn đệ ăn xong, Đức Giê-su hỏi ông Si-môn Phê-rô: "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy hơn các anh em này không? " Ông đáp: "Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy." Đức Giê-su nói với ông: "Hãy chăm sóc chiên con của Thầy."16 Người lại hỏi: "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy không? " Ông đáp: "Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy." Người nói: "Hãy chăn dắt chiên của Thầy."17 Người hỏi lần thứ ba: "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có yêu mến Thầy không? " Ông Phê-rô buồn vì Người hỏi tới ba lần: "Anh có yêu mến Thầy không? " Ông đáp: "Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự; Thầy biết con yêu mến Thầy." Đức Giê-su bảo: "Hãy chăm sóc chiên của Thầy.18 Thật, Thầy bảo thật cho anh biết: lúc còn trẻ, anh tự mình thắt lưng lấy, và đi đâu tuỳ ý. Nhưng khi đã về già, anh sẽ phải dang tay ra cho người khác thắt lưng và dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn."19 Người nói vậy, có ý ám chỉ ông sẽ phải chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa. Thế rồi, Người bảo ông: "Hãy theo Thầy."  Đó là lời Chúa.




SUY NIỆM: (xin mời cộng đoàn ngồi)

Suy niệm 1: GA-LI-LÊ- ĐIỂM HẸN TIN MỪNG
Cái chết bi thương của thầy Giêsu vẫn ám ảnh các tông đồ, họ sợ hãi vì bị liên lụy, ngôi nhà họ ở vẫn cửa đóng then cài, một tiếng động nhẹ cũng có thể làm họ co rúm và thót tim, các ông chán chường, thất vọng, tương lai mịt mờ, sợ những người Do thái sẽ đến giết mình như đã giết Thầy, cuộc sống thật tối tăm và ảm đạm…Một trong số họ có ý định bỏ cuộc, về quê sinh sống; số khác như buông xuôi mặc cho cuộc đời đưa đẩy, trở lại nghề cũ - đánh cá…ba năm theo Thầy luống công, trở về con số không, xem như thất bại ê chề khi chọn làm môn đệ của Thầy Giêsu.
 Chúa Giêsu Phục Sinh biết và hiểu rõ tâm trạng của từng môn đệ mà Ngài vẫn yêu thương họ đến cùng, nên Chúa đã tạo cơ hội và chủ động hẹn gặp họ tại Ga-li-lê.
·              Ga-li-lê là nơi các ông đã từng sinh sống, làm nghề chài lưới,
·              Ga-li-lê nơi hẹn hò đầu đời của Thầy và trò
·              Ga-li-lê gợi nhớ lại điểm xuất phát ban đầu.
·          Ga-li-lê điểm hẹn sau Phục Sinh. Thầy Giêsu như muốn các ông sống lại các tương quan ban đầu cùng với Thầy đó là: “Bẻ Bánh”, cùng Thầy ngược xuôi vì cái đói và “cuộc sống bơ vơ của đám đông dân chúng”… Từ đó, giúp họ sống lại kinh nghiệm tình yêu thuở ban đầu, hầu mở ra chân trời mới mà các ông là người ra đi cùng với Thánh Thần.
Chính nơi đây Chúa đã cho các ông một “mẻ cá lạ lùng”. Như gợi lại lời hứa ban đầu. “Các anh sẽ trở thành lưới người như lưới cá”.
Ga-li-lê khơi lại những kỷ niệm đẹp của thầy trò như địa điểm tạo nên tâm điểm của tương quan cá vị của thầy trò bằng việc ở lại, lắng nghe và chia sẻ cuộc sống với Thầy. Từ tương quan cá vị ấy mà các ông đã nhận ra Thầy đã Phục Sinh với bình an Thầy ban cho, trong niềm hân hoan và không còn nghi ngờ nữa.  
Sau khi củng cố niềm tin cho các tông đồ và các ông đã xác tín Thầy đã Phục Sinh. 
Chúa Giêsu bắt đầu trao sứ mạng cho các Tông đồ khởi đi từ Phê-rô. “Con có yêu mến Thầy không? Điều thật đánh động là ba lần tuyên xưng tình yêu của Phê-rô được Chúa đáp trả lại bằng ba mệnh lệnh: “Hãy chăn dắt chiên của Thầy”
Điều này nói với chúng ta rằng mối tương quan tình yêu của Chúa Giêsu với chúng ta nay trở thành sứ mạng: Ân ban và trách nhiệm yêu thương chiên của Ngài. Vì thế, tình yêu nơi mỗi Kito hữu, đặc biệt nơi mỗi chúng ta- những người sống đời dâng hiến bao gồm ba thành phần: Thiên Chúa, Bản thân và tha nhân.
Vì thế, mỗi người tu sĩ không ngừng được kêu gọi và yêu mến Chúa Kito cách riêng biệt và sâu sắc. Cũng trong cùng một tình yêu đó chúng ta được mời gọi cách triệt để cho sứ mạng. Tình yêu của chúng ta đối với Thiên Chúa sinh hoa trái nơi sứ mạng. Đó là tình yêu ban sự sống không chỉ cho chúng ta, nhưng còn cho tất cả những người xung quanh chúng ta  nữa.

Ga-li-lê, nơi gặp gỡ của Chúa Giêsu Phục Sinh, các môn đệ, và của mỗi người chúng ta. Hôm nay, Chúa Giêsu cũng muốn chúng ta qui tụ biết bao tâm hồn tan vỡ, biết bao tiếng than khóc nơi đàn chiên của Chúa Kitô: vô số nhũng người nghèo đói, yếu đau, bị tổn thương, bị "lạc đường", bị bỏ rơi hay bị loại trừ. Chúng ta hãy là Ga-li-lê của họ, để họ cũng cảm nhận rằng Chúa đang gặp gỡ họ từng ngày trong đời sống. ( xin mời cộng đoàn đứng)

          Lạy Chúa Giêsu yêu mến! Ga-li-lê là nơi gặp gỡ của Chúa Giêsu và các tông đồ, và cũng là nơi các ông lãnh nhận sứ mạng. Điều đó cũng nhắc nhở chúng con rằng: Chúng con cũng phải luôn trở về Ga-li-lê của đời mình: trong đời sống cầu nguyện để được chìm sâu trong tình yêu với Thiên Chúa. Khi đó tình yêu sẽ là nguồn gốc và động lực ban sức mạnh, giúp chúng con hiến thân cho sứ mạng  hoàn toàn và dứt khoát, với niềm vui mạnh mẽ hơn.


Suy niệm 2:  SỐNG TINH THẦN PHÚC ÂM  MIỀN GA-LI-LÊ
CỦA GIÁO HỘI   (xin mời cộng đoàn ngồi)

          Ga-li-lê-a là điểm hẹn gặp gỡ thân tình của thầy trò Giêsu. Từ Ga-li-lê là hạt giống Giáo hội nẩy mầm và sứ mạng loan báo Mầu Nhiệm Vượt Qua và Tin Mừng Phục sinh cũng lớn lên từ đây. Vì thế, Giáo hội là chứng nhân cho Tình Yêu. Tu sĩ là người được thừa kế Tình yêu đó qua sứ mạng loan báo Tin Mừng.
Quả thế, ơn gọi trước tiên của người tu sĩ là làm chứng cho tình yêu. Vì Thiên Chúa là Tình yêu. Giáo hội là nhân chứng của Tình Yêu và phân phát tình yêu cho thế giới hôm nay.
 Hơn bao giờ hết, người tu sĩ mang trong mình lời chứng hùng hồn cho thế giới hôm nay khi chúng ta sống tinh thần TIN MỪNG theo lời khuyên Phúc Âm trong thế giới ngay tại cộng đoàn và  môi trường chúng ta đang sống.
Chúng ta có dám khẳng định lời khuyên Phúc Âm là MIỀN GA-LI-LE của Giáo hội hôm nay, để từ miền đất ấy chúng ta bước vào thế giới với niềm xác tín mạnh mẽ. Ba lời khuyên phúc Âm là nẻo đường tự do để yêu thương.

1.    Lời khuyên Phúc Âm về vâng phục 
 Lời khuyên Phúc Âm về vâng phục được gợi hứng từ đời sống vâng phục của Đức Giêsu. Điều thú vị là Đức Giêsu nối kết tự do của Ngài với việc thi hành ý muốn của Cha. Với Đức Giêsu, tự do của Ngài là đạt tới viên mãn trong việc trao hiến chính mình cho “công việc của Cha”. Chính Chúa Giêsu đã khẳng định “lương thực của Thầy là thi hành ý muốn của Đấng đã sai Thầy, và hoàn tất công trình của Ngài” (Ga 4, 34). ĐGS lấy làm vui thích để thi hành Thánh ý Cha: “Tôi không tự mình làm bất cứ điều gì, nhưng Chúa Cha đã dạy tôi thế nào thì tôi làm như vậy…” (Ga 8, 28-29) Chúa Giêsu cố gắng làm vui lòng Chúa Cha vì Ngài yêu mến Chúa Cha.
Vâng phục không thể không mang lại đau khổ. Vâng phục của Đức Giêsu trên thập giá là biểu lộ tột đỉnh về tự do của Ngài để mến yêu Cha và nhân loại. Sự tự do duy nhất của Ngài là để yêu thương!

Vậy đâu là vâng phục của người tu sĩ chúng ta? Trải qua những biến cố trong cuộc sống, chúng ta cũng đã cảm nhận:
·     Vâng phục giải thoát chúng ta khỏi sụ tự phụ của tính kiêu căng và sự ngạo mạn của chủ nghĩa cá nhân.
·     Vâng phục liên kết chúng ta với cộng đoàn và giúp chúng ta sẵn sàng để ý lưu tâm đến bất kỳ trách nhiệm hay sự phân công nào của Hội dòng trao cho chúng ta.
·     Vâng phục còn đòi hỏi chúng ta tinh thần “lên đường”, “ra chỗ nước sâu” đối diện với điều mới mẻ.
·     Vâng phục là chúng ta sẵn sàng để bị làm xáo trộn hoặc không an cư vì những đòi hỏi của Đời sống ơn gọi và sứ mạng.
·     Cuối cùng, vâng phục đòi người tu sĩ chúng ta can đảm chết cho một cái gì đó, có giá trị trong cuộc đời dâng hiến của mình. Điều này chúng ta phải trả giá và chấp nhận chịu đớn đau. Không thể dễ dàng bỏ một dự định yêu thích, nghề nghiệp, chức vụ, nơi chốn… điều khó nhất là chết đi cho an toàn của chính mình. Thậm chí điều này có thể mang ý nghĩa là từ bỏ chính mạng sống mình. Đó chính là cách để học biết tự do vì ơn gọi và sứ vụ, để cùng đi vào mầu nhiệm vượt qua của Đức Kito- Đấng mà sự chết của Ngài đã mang lại cho nhân loại và chúng ta sự tự do để sống và để yêu như con cái Thiên Chúa.

2.    Lời khuyên Âm về đời sống Khiết Tịnh
Người tu sĩ chúng ta hôm nay bị thách đố để khôi phục lại sự tốt lành và vẻ đẹp của tình yêu nhân loại. Khiết tịnh không phải là dồn nén, nhưng là “sự kiện toàn" của tình yêu nhân loại. Để đời sống khiết tịnh trở thành đáng tin cậy trong thời đại của chúng ta, như tông huấn đời sống thánh hiến đưa ra: “đời sống thánh hiến giới thiệu cho thế giới ngày nay những mẫu gương của đời sống khiết tịnh của nam nữ tu sĩ là những con người tỏ rõ, sự quân bình, tự chủ, tinh thần dấn thân, tâm lý và tình cảm trưởng thành”. Qua đó cho chúng ta một xác tín:
·     Khiết tịnh phải được sống như một cách để yêu thương với đời sống nhân bản đích thực và tình cảm trưởng thành.
·     Sống khiết tịnh là hình thành nơi người tu sĩ tình yêu nhân loại nồng ấm và vui tươi khi đối diện với nền văn hóa kỹ - trị và vụ lợi trong thời đại chúng ta.
·     Sống khiết tịnh giải thoát chúng ta khỏi sự cằn cỗi và mang đến cho chúng ta tình yêu sáng tạo và trọn vẹn. Vì nó giải thoát chúng ta khỏi cảnh ngột ngạt của cái tôi ích kỷ.
·     Sống khiết tịnh giải thoát chúng ta khỏi sự hẹp hòi, chiếm đoạt… hướng về sự siêu thăng chính mình để đi tới một mối lợi lớn hơn.
Sống khiết tịnh giúp chúng ta chiêm ngắm tình yêu của Đức Giêsu như là mẫu mực của tình yêu giải thoát và đơm bông kết trái. Tình yêu của Ngài là tình yêu trao ban vì lợi ích của người khác. “Tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào (Ga 10,10). Đó là tình yêu không loại trừ, một tình yêu dành chỗ cho bất cứ ai đến với mình khiến chúng ta tôn trọng tha nhân và yêu thương người khác ngay trong cái khác biệt của họ. Qua đời sống khiết tịnh, chúng ta làm chứng cho một tình yêu vô biên của Thiên Chúa.

3.    Lời khuyên Phúc Âm về sống khó nghèo
Khó nghèo là sự thiếu thốn không ai muốn. Tự nó, nghèo khổ không có giá trị gì cả, trong xã hội hôm nay, nghèo khó phải được khử trừ.Vậy có hợp lý chăng khi mọi người trên thế giới tìm cách để thoát khỏi cái nghèo, thì chúng ta- người tu sĩ lại khấn sống khó nghèo? Có nghĩa gì không, để chọn trở thành người nghèo? Chắc chắn không ai chọn nghèo vì nó cả.
Chúng ta chọn sống nghèo vì yêu mến Chúa Kito nghèo khó. “Đấng không có chỗ tựa đầu”. Và lời chúc phúc cho những ai sống nghèo khó vì “Nước Trời là của họ”
          Quả vậy, Khó nghèo là chứng từ cho tình yêu nhưng không của Thiên Chúa. Vì nó tham gia vào tình yêu tự hiến của Ngôi Hai Thiên Chúa và liên đới với người nghèo bị áp bức, bênh vực người yếu kém, lắng nghe tiếng kêu than của người bị đối xử bất công qua đời sống bác ái và kinh nguyện hiệp thông.

 Khó nghèo là tình yêu tự quên mình và hạ mình, là tình yêu không giữ lại bất cứ điều gì cho mình nhưng là trao hiến vì lợi ích của người khác. Nhằm vun trồng các giá trị của sự siêu thoát, đơn sơ và tín thác vào Chuá Quan Phòng.
·       Khó nghèo là chia sẻ tình yêu, không tích lũy cá nhân, thể hiện tình tương thân tương ái. Tất cả là vì cộng đoàn giải thoát hầu chúng ta khỏi sở hữu cá nhân, và giúp ta lớn lên trong tinh thần hiệp thông liên đới với người nghèo, cho đi cách quảng đại mà không mong chờ sự đáp trả.


V. LỜI NGUYỆN CHUNG

Cộng đoàn thân mến,
Thiên Chúa là Tình yêu và hằng yêu thương chúng ta bằng tình yêu muôn thuở. Vững tin vào tình yêu của Ngài, chúng ta dâng lời nguyện xin:

1.  “Hãy chăn dắt chiên của Thầy." Chúng ta cầu nguyện cho các vị chủ chăn luôn biết chăm sóc đàn chiên Chúa trao phó và yêu thương họ như lòng Chúa mong ước. Chúng ta cùng cầu xin Chúa.

2. "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy hơn các anh em này không? ”.Chúng ta cầu nguyện cho mọi thành phần trong Hội Thánh, luôn sống yêu thương và đón nhận tất cả  mọi điều xảy ra trong cuộc sống để kết hợp với mầu nhiệm vượt qua của Chúa Kito và  làm chứng Tin Mừng Phục sinh cho mọi người. Chúng ta cùng cầu xin Chúa.

3. "Thưa Thầy, Thầy biết con yêu mến Thầy."”. Chúng ta cầu nguyện cho mọi tu sĩ, luôn trở về nơi Bí tích Thánh Thể- trung tâm của đời sống, để kín múc sự sống và nguồn yêu thương, và hiệp thông với mọi người trong đời sống bác ái và sẵn sàng dấn thân phục vụ. Chúng ta cùng cầu xin Chúa.

4.    "Hãy theo Thầy." Chúng ta cầu nguyện cho các bạn trẻ, biết lắng nghe tiếng Chúa gọi, dám sống yêu thương phục vụ, và tích cực cộng tác xây dựng Hội Thánh. Chúng ta cùng cầu xin Chúa.

VI. LỜI NGUYỆN KẾT

 Lạy Thiên Chúa Ba Ngôi, chúng con xin cảm tạ Chúa vì Tình Yêu Quan Phòng, qua Đức Thánh cha Phanxico, vị cha chung của Giáo Hội, Chúa đã cho chúng con một điểm dừng thật ý nghĩa, đó là sống năm Đời Sống Thánh Hiến. Điểm dừng này giúp chúng con sống lại lời mời gọi của Chúa Kito phục sinh: “ Hãy đến Ga-li-lê và sẽ gặp Thầy ở đó.”

Xin cho chúng con luôn biết trở về Ga-li-lê  trung tâm điểm của đời mình là Bí tích Thánh Thể để kín múc nguồn sức sống và tình yêu của Chúa. Từ đó chúng con sẵn sàng đến với mọi người trong tình yêu dấn thân và phục vụ vô vị lợi. Amen




Thứ Hai, 29 tháng 6, 2015

TUYỂN CHỌN

Thứ hai, 29.06.2-15

Trong cuộc sống, chúng ta tìm cho mình một người thầy giỏi, một ngôi trường tốt để được thụ giáo nhằm đạt đến lý tưởng cao đẹp của mình. Có lúc ta tự hỏi đâu là ngôi trường lý tưởng của tôi? Đâu là người  thầy tài giỏi hướng dẫn đời tôi? Chúng ta cùng nghe đoạn Tin Mừng sau đây thì hoàn toàn ngược lại. Đó là đòi hỏi của người Thầy:

MT 8.8-12
Những đòi hỏi của Chúa nơi các môn đồ
18 Thấy có đông dân chúng xung quanh Ngài, Ðức Yêsu ra lịnh đi qua bờ bên kia. 19 Một ký lục tiến lại nói với Ngài: "Thưa Thầy, tôi xin theo Thầy bất cứ Thầy đi đâu". 20 Và Ðức Yêsu bảo người ấy: "Chồn có hang, chim trời có tổ, chứ Con Người không chỗ ngả đầu".
21 Một môn đồ khác thưa Ngài: "Lạy Ngài, xin cho phép tôi lui về trước đã để chôn cất cha tôi". 22 Nhưng Ðức Yêsu bảo người ấy: "Cứ theo Ta, và để kẻ chết chôn cất người chết của chúng".


suy niệm

Trên đường rao giảng
Kinh sư xin theo
Thầy Giê-su bảo
Con chồn có hang
 Chim trời có tổ
 Con người không có
Một chỗ tựa đầu


Môn đệ khác thưa
Xin cho phép con
 Về chôn cất cha
 Nhưng thầy lại bảo
 Anh hãy theo Ta
 Kẻ chết của họ
Cứ để họ chôn.


Đời bạn và tôi
Chính Chúa quyết định
 Tin tưởng, mến yêu
 Phó thác cho Ngài
 Đấng luôn an bài
Đời con viên mãn
Hạnh phúc trong Ngài.

Lời nguyện: Lạy Thiên Chúa Tình Yêu, xin cho con biết tín thác nơi Chúa từng giây phút của đời con, vì Chúa là gia nghiệp của con. Amen.

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2015

GIÓ BÃO CUỘC ĐỜI


Những Khó Khăn trong cuộc đời tự bản chất như một định luật tự nhiên để phát triển và thăng tiến cuộc sống. Khó khăn nào cũng đòi hỏi phải vượt qua để thể hiện chức năng, sứ mạng, vai trò, trách nhiệm và bổn phận một cách tốt nhất có thể. Dù nhận thức rằng, khó khăn như một điều kiện cần thiết để tiến bộ và sống trưởng thành hơn, nhưng đứng trước khó khăn ai cũng ngại ngùng, lo âu, than vãn, và nhiều khi chán nản, chùn bước, buông xuôi. 
 Chúng ta hãy nghe đoạn Tin Mừng sau đây để xem phản ứng của chúng ta có giống phản ứng của các tông đồ khi gặp giông bão trong cuộc đời không?




Lời Chúa:
35 Hôm ấy, khi chiều đến, Đức Giê-su nói với các môn đệ: "Chúng ta sang bờ bên kia đi! "36 Bỏ đám đông ở lại, các ông chở Người đi, vì Người đang ở sẵn trên thuyền; có những thuyền khác cùng theo Người.
37 Và một trận cuồng phong nổi lên, sóng ập vào thuyền, đến nỗi thuyền đầy nước.38 Trong khi đó, Đức Giê-su đang ở đàng lái, dựa đầu vào chiếc gối mà ngủ. Các môn đệ đánh thức Người dậy và nói: "Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi, Thầy chẳng lo gì sao? "39 Người thức dậy, ngăm đe gió, và truyền cho biển: "Im đi! Câm đi! " Gió liền tắt, và biển lặng như tờ.
40 Rồi Người bảo các ông: "Sao nhát thế? Làm sao mà anh em vẫn chưa có lòng tin? "41 Các ông hoảng sợ và nói với nhau: "Vậy người này là ai, mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh? "

Suy niệm: 
Bạn thân mên!
Ai trong chúng ta cũng đã hơn một lần gặp khó khăn thử thách trong cuộc đời. Với tôi, nhiều lần tôi đã khóc, lần khác tôi chạy trốn, ngày kia tôi bỏ cuộc... tất cả không giúp ích gì cho tôi. Tôi cảm nhận rằng: chỉ khi tôi đón nhận đau khổ, khó khăn trong cuộc đời như là điều kiện cần và đủ  để tôi được thay đổi và lớn lên. Tôi thực sự được bình an.  Sau đây là kinh nghiệm thật qúy báu tôi tích lũy được  từ trong giông bão cuộc đời.
Đón nhận khó khăn là điểm sáng giúp tôi biêt chính mình.
Đón nhận khó khăn là cơ hội làm cho nhân cách tôi lớn lên
Và thật an ủi và khi thánh Gia-cô-bê xác tín:“Anh em hãy tự cho mình là được chan chứa niềm vui khi gặp thử thách trăm chiều”. (Gc 1, 2)

Lời nguyện: Lạy Chúa Giêsu, như các tông đồ xin cho cho con luôn ý thức rằng trong chiếc thuyền của đời con Chúa luôn hiện diện và xin cho con biết tin tưởng và phó thác vào Chúa cách trọn vẹn hơn . Amen.

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2015

Kho Tàng của tôi đâu


Thứ sáu  chúa nhật XI thường niên. 18. 06. 2015


Trong cuộc sống, chúng ta thường trân trọng những gì chúng ta cho là quý giá. Chúng ta tìm cách để tích trữ, cất giữ cách cẩn thận và không muốn chia  sẻ cho ai.
Những điều chúng ta cất giữ, quý trọng có đem lại lợi ích cho cuộc sống đời đời?  Lời Chúa hôm nay cho ta biết đâu là kho tàng của đích thật của chúng ta?



Lời Chúa : Mt 6, 19-23
Anh em đừng tích trữ cho mình những kho tàng dưới đất, nơi mối mọt làm hư nát, và kẻ trộm khoét vách lấy đi.20 Nhưng hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời, nơi mối mọt không làm hư nát, và kẻ trộm không khoét vách lấy đi.21 Vì kho tàng của anh ở đâu, thì lòng anh ở đó.
22 "Đèn của thân thể là con mắt. Vậy nếu mắt anh sáng, thì toàn thân anh sẽ sáng.23 Còn nếu mắt anh xấu, thì toàn thân anh sẽ tối. Vậy nếu ánh sáng nơi anh lại thành bóng tối, thì tối biết chừng nào!

Suy niệm:
Có những kho tàng ở dưới đất ; và vì « ở dưới đất », nên những kho tàng này tất yếu sẽ qua đi, hoặc vì mối mọt hoặc vì bị lấy trộm, thậm chí, như trong thực tế cuộc sống cho thấy, bị ăn cướp bằng bạo lực, gây nguy hại cho tính mạng.
Có những kho tàng ở trên trời ; và vì « ở trên trời », nên những kho tàng này sẽ không qua đi. Hình ảnh « ở trên trời » nhắc nhớ lời nguyện Đức Giê-su vừa truyền đạt cho chúng ta : « Lạy Cha chúng con ở trên trời ». Như thế, kho tàng ở trên trời, rốt cuộc là những gì thuộc về Thiên Chúa, Cha của chúng ta, là Danh của Người, là Nước của Người, là Ý của Người, và là chính Người.
Theo Đức Giê-su, đôi mắt được ví như cây đèn, soi sáng cho cả thân thể hiện hữu và bước đi trong ánh sáng. Nhưng « cây đèn đôi mắt » có thể không tỏa sáng, hay không được thắp sáng, khi ấy : « ánh sáng nơi anh thành bóng tối » và « tối biết chừng nào », nghĩa là thật chết chóc. Nhưng thế nào là mắt tối và thế nào mắt sáng ?
Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn, nghĩa là ngang qua hai « cửa sổ » là đôi mắt, chúng ta nhìn thấy tâm hồn. Tâm hồn hướng về những gì cao quí, đôi mắt sẽ bừng sáng, soi sáng cho « thân thể », cho con người trọn vẹn, bước đi mỗi ngày trong hành trình làm người.
Và Đức Giê-su muốn nói với chúng ta rằng, đôi mắt của chúng ta sẽ sáng, nếu tâm hồn chúng ta, con tim chúng ta hướng về « những kho tàng ở trên trời ». Kho tàng trên trời là chính Thiên Chúa, nhưng lại được trao ban cho chúng ta ngay ở dưới đất, nơi ngôi vị của Đức Giê-su, là Ngôi Lời Thiên Chúa, trao ban ánh sáng và sự sống.
Vậy, lúc này đây, thời gian này đây, giai đoạn này đây, đôi mắt của tôi đang « sáng hay tối » ? Và bởi vì đôi mắt sáng hay tối không tùy thuộc vào sức khỏe thể lý, nhưng tùy thuộc vào con tim ; vậy, con tim của tôi đang hướng về đâu, về « kho tàng » nào ? Và « kho tàng » đó là gì ?

https://www.youtube.com/watch?v=y9h9HetvjG8
Lời nguyện:
Lạy Ba Ngôi Thiên Chúa, Con xin cảm tạ Chúa. Vi Chúa đã chỉ cho con biết kho tàng đích thực của con là chính Chúa. Vì trong Chúa con sẽ tràn ngập niềm vui và bình an, trong Chúa đời con sẽ không bị mối mọt của nhũng lo toan, sầu khổ, ích kỷ, tự ái, thất bại... gặm nhấm. Xin Chúa  ban cho con đôi mắt tâm hồn trong sáng để con luôn biết hướng về Chúa trong từng giây phút của đời con Amen.

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2015

CẦU NGUYỆN

CẦU NGUYỆN




Câu chuyện: Bé Nhi lên năm tuổi, một ngày nọ từ trường mẫu giáo trở về nhà, bé đã hỏi một câu mà Chi A đã rất ngạc nhiên và lúng túng trước câu hỏi của đứa con bé bỏng của mình: “Mẹ ơi cầu nguyện là gì hả mẹ”! Chị đang phân vân, Bé Nhi nói tiếp. Hôm nay cô giáo đã bảo cả lớp: “Các con im lặng giây lát, Chúng ta cầu nguyện trước khi ăn cơm nhé”. Ồ con gái của mẹ giỏi qúa. Thế là hai mẹ con tíu tít suốt chặng đường từ trường về nhà… và trong đầu chị vẫn không ngừng lập lại câu hỏi “cầu nguyện là gì hả mẹ”. Cầu nguyện diễn tả tương quan của chúng ta với Thiên Chúa. http://hinhanh.cdnvn.com/wp-content/uploads/2013/10/cau-nguye-tinh-nguyen-pray-cdnvn-46.jpg 

Lời Chúa: Mt 6. 1-6, 16-18 1 "Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy. Bằng không, anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, ban thưởng.2 Vậy khi bố thí, đừng có khua chiêng đánh trống, như bọn đạo đức giả thường biểu diễn trong hội đường và ngoài phố xá, cốt để người ta khen. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi.3 Còn anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm,4 để việc anh bố thí được kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh. 5 "Và khi cầu nguyện, anh em đừng làm như bọn đạo đức giả: chúng thích đứng cầu nguyện trong các hội đường, hoặc ngoài các ngã ba ngã tư, cho người ta thấy. Thầy bảo thật anh em: chúng đã được phần thưởng rồi.6 Còn anh, khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh. 16 "Còn khi ăn chay, anh em chớ làm bộ rầu rĩ như bọn đạo đức giả: chúng làm cho ra vẻ thiểu não, để thiên hạ thấy là chúng ăn chay. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi.17 Còn anh, khi ăn chay, nên rửa mặt cho sạch, chải đầu cho thơm,18 để không ai thấy là anh ăn chay ngoại trừ Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh. 

Suy niệm: Bố thí, cầu nguyện và ăn chay là ba việc đạo đức căn bản không chỉ của Do Thái giáo, nhưng trong mọi tôn giáo, trong đó có Kitô giáo của chúng ta.  Bố thí diễn tả tương quan của chúng ta với tha nhân.  Cầu nguyện diễn tả tương quan của chúng ta với Thiên Chúa.  Ăn chay diễn tả tương quan của chúng ta với chính mình. Trong cả ba việc đạo đức này, Đức Giêsu mời gọi chúng ta một cách thật mạnh mẽ: Anh em đừng bố thí, cầu nguyện và ăn chay như những người giả hình. Lời dạy của Đức Giêsu về cầu nguyện còn có một điểm đặc biệt nữa, đó là Ngài không chỉ nói: “khi anh em cầu nguyện, đừng trở nên như những người giả hình” (c. 5), nhưng còn nói: “anh em đừng lải nhải như dân ngoại!” (c. 7) Thực vậy, lời nguyện của chúng ta không được trở thành những lời lải nhải chỉ qui về mình, nghĩa là nhằm thỏa mãn nhu cầu, hoặc như những âm thanh vô hồn, nhưng phải là một lời ca tụng dựa trên tương quan thiết thân Cha-Con. Vì thế, trong lời nguyện “Lạy Cha của chúng con”: Chúng ta được mời gọi ra khỏi mình để đi vào tương quan phụ-tử với Thiên Chúa, là Cha của chúng ta. Ra khỏi mình để quan tâm trước hết đến Danh của Cha, đến Nước của Cha, đến Ý của Cha. Và sau đó mới quan tâm đến sự sống của mình, nhưng không phải sự sống mà mình muốn, nhưng là sự sống đích thật mà Thiên Chúa muốn. 


Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, con cảm ơn Chúa vì Chúa đã dạy  con cách cầu nguyện và chính Chúa là mẫu gương cầu nguyện cho  con. Xin cho con biết chăm siêng cầu nguyện, vì nhờ cầu nguyện con nhận ra được thánh ý Chúa và được chìm sâu trong tình yêu của Ngài dù phải sống trong đau khổ, nghèo túng hay bệnh tật. Cũng chính nhờ cầu nguyện, trong cuộc sống thường ngày con sống hài hòa với tha nhân và chính mình hơn… Amen.