Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2016

TỈNH THỨC ĐỂ LÊN NÚI CHÚA






LỜI CHÚA: Mt 24, 37-44

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Trong thời ông Noe xảy ra thế nào, thì lúc Con Người đến cũng như vậy. Cũng như trong những ngày trước đại hồng thuỷ, người ta ăn uống, dựng vợ gả chồng, mãi đến chính ngày ông Noe vào tàu mà người ta cũng không ngờ, thình lình đại hồng thuỷ đến và cuốn đi tất cả, thì khi Con Người đến, cũng sẽ xảy ra như vậy. Khi ấy sẽ có hai người đàn ông đang ở ngoài đồng, một người được tiếp nhận, một người bị bỏ rơi. Và có hai người đàn bà đang xay bột, một người được tiếp nhận, còn người kia bị bỏ rơi. Vậy hãy tỉnh thức, vì không biết giờ nào Chúa các con sẽ đến.
"Nhưng các con phải biết điều này, là nếu chủ nhà biết giờ nào kẻ trộm đến, hẳn ông ta sẽ canh phòng, không để cho đào ngạch khoét vách nhà mình. Vậy các con cũng phải sẵn sàng, vì lúc các con không ngờ, Con Người sẽ đến".

SUY NIỆM

Chúa Nhật thứ nhất Mùa Vọng, dẫn chúng ta vào hành trình mới của năm phụng vụ, nhằm chuẩn bị tâm hồn “ sẵn sàng đón Chúa đến”.
Điềm báo của ngôn sứ Isaia vẫn vang vọng cách mạnh mẽ: “Nào ta cùng lên núi Chúa”, lời vọng ấy vừa loan báo vừa xác tín một nơi chốn hoà bình và tràn đầy hoan lạc. Đúng thế, “lên núi Chúa” để Người dạy chúng ta đường lối của Người, và đi theo ý định của Người"; vì luật pháp sẽ ban ra từ Sion, và sẽ phát ra từ Giêrusalem”. Nghĩa là tất cả được khởi đi và trở về từ cung lòng yêu thương của Thiên Chúa. Vì thế, hành trình“Lên núi Chúa” không còn gươm giáo mà chỉ còn lưỡi cày, không thấy giáo mác mà chỉ thấy lưỡi liềm. Các nước không còn đánh nhau; người ta cũng sẽ không còn thao luyện để chiến đấu nữa, mà tất cả bước đi trong ánh sáng của Chúa.(Is23,2-4)
“Lên núi Chúa”. Đó là tất cả cuộc sống hiện tại và tương lai của chúng ta. Vì thế chúng ta vừa tiếp tục hành trình vừa chờ đợi và vừa phải chiến đấu. Vì đây là một hành trình mang trong tâm hồn niềm hy vọng, nhưng lại chờ đợi một bất ngờ làm nên sức sống mới.
Mọi Kitô hữu chúng ta đều chờ đợi một bất ngờ, vì biết bất ngờ đó thế nào cũng đến, chỉ không biết rõ khi nào. Đó là Ngày Chúa Giêsu trở lại trái đất này trong tư cách là Vua xét xử cả nhân loại.
Chờ đợi thường làm cho người ta sao lãng hay nản chí. Nhưng Giáo Hội là mẹ hiền và khôn ngoan luôn lấy giáo huấn của mình đặt trên nền tảng của Lời Chúa, để củng cố niềm tin con cái: “Phải kiên nhẫn chờ đợi”. Nhưng chờ đợi lâu dài, trong cuộc sống hàng ngày với nhịp điệu bình thường, đều đặn, êm ả, có khi từng bừng…có thể cuốn hút ta vào một vòng xoáy khó có lối ra và  cũng có thể làm người ta mỏi mòn hay lãng quên.
Tin Mừng Matthew mời gọi chúng ta hãy nhớ lại” Cơn hồng thủy đã bất ngờ ập xuống vào thời ông Nôê, khi “họ đang ăn, họ đang uống, họ đang cưới vợ, lấy chồng”. (c.38). Dòng chảy tự nhiên ấy bị cắt đứt đột ngột bởi cơn hồng thủy. Cuộc sống tưởng như cứ trôi đều, ai ngờ nó phải dừng lại. Chuyện sinh hoạt trong cuộc sống không phải là điều xấu mà nó vừa là ơn ban vừa trách nhiệm. Nhưng chúng ta không để mình bị ru ngủ bởi cái nhịp tự nhiên và quyến rũ của chúng.
 Là người Kitô hữu, chúng ta luôn sống với một con tim tỉnh thức, hướng thượng và sẵn sàng.Tận tụy nhưng lại không bị mất hút, hết mình nhưng lại tỉnh táo. Sống tưng bừng giây phút hiện tại nhưng vẫn nhớ đến điểm tới. “Hai người đàn ông đang ở ngoài đồng, hai người phụ nữ xay một cối (c. 34-35), nhưng số phận chung cuộc của họ lại khác nhau. Có người được đem đi, có người bị bỏ lại. Làm sao tôi đừng quyến luyến quay trở lại tìm kiếm những gì không mang giá trị cứu độ. Chớ lo lắng thoả mãn những dục vọng xác thịt. Vì “ai tự cứu mình thì sẽ mất”.
Tỉnh thức trong cầu nguyện để biến thử thách, khó khăn, đau khổ…thành những bậc thang giúp ta bước vững vàng trên hành trình “lên núi Chúa”.
Tỉnh thức trong cầu nguyện, giúp ta hiểu được chính mình, nghe được tiếng Chúa và mở lòng ra với lời mời gọi của Ngài, không sợ hãi nhưng nhẹ nhàng và thanh thoát. Dù cuộc hành trình kết thúc vào bất cứ lúc nào.
Tỉnh thức trong phục vụ là sống vì tha nhân, ra chỗ nước sâu và “cởi mở tâm hồn đối với những môi trường bên lề cuộc sống, mang lại an ủi, cảm thương, liên đới và quan tâm đến những người đang sống trong những tình trạng bấp bênh, đau khổ trên thế giới ngày nay. mang lại an ủi cho người nghèo, trả lại phẩm giá cho người bị tước mất, nhất là các trẻ em không được trợ giúp cần thiết để thoát khỏi cảnh nghèo”. Như lời của thánh Gioan Thánh Giá: “vào cuối đời, chúng ta sẽ bị phán xét về đức bác ái”.(Tông sắc lòng thương xót)
            Lời chúa mời gọi ta "Hãy tỉnh thức và sẵn sàng" để hướng lòng lên cao, chiêm ngắm Chúa Giêsu, để bắt chước Người trong cách nói, cách nhìn và cách sống, hầu trở thành ánh sáng,  muối và men cho mọi người. “Lên núi Chúa” bằng đôi chân của Chúa để loan báo Tin Mừng bình an và yêu thương.




LỜI NGUYỆN
            
Lạy Thiên Chúa là Cha của chúng con, Ngày quang lâm của Chúa là ngày Chúa đến với mỗi người chúng con. Xin cho chúng con “Tỉnh thức và sẵn sàng theo cách của Chúa. Đó là dám chọn lựa những gì Chúa Giêsu đã chọn, yêu thương những gì Chúa Giêsu đã yêu, hầu cuộc sống chúng con phù hợp với Thánh Ý Chúa. Để Khi Chúa Giêsu đến …Chúa Cha sẽ chào đón chúng con trong vòng tay yêu thương của Chúa, vì chúng con giống Chúa Giêsu Con của Ngài”. Amen.

M. Prudence, SPP


Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2016

MẸ VÀ ANH EM TÔI


LỜI CHÚA:  (Mt 12, 46-50)

Khi ấy, mẹ và anh em Ðức Giêsu đến gặp Người, mà không làm sao lại gần được, vì dân chúng quá đông. Họ báo cho Người biết: “Thưa Thầy, có mẹ và anh em Thầy đang đứng ngoài kia, muốn gặp Thầy.” Người đáp lại: “Mẹ tôi và anh em tôi, chính là những ai nghe Lời Thiên Chúa và đem ra thực hành.”

SUY NIỆM:

Gia đinh là nơi mỗi người chúng ta được sinh ra, lớn lên và được giáo dục về đời sống đạo cũng như phần đời. Gia đình là nơi hình thành phẩm tính và nhân cách của  mỗi con người. Từ những khác biệt nêu trên, chúng ta có thể nhận ra “con đường thiêng liêng” mà Lời Chúa mời gọi chúng ta mặc lấy: tương quan thân thuộc do máu huyết trở thành tương quan thân thuộc do việc thi hành ý muốn của Thiên Chúa; nhưng tương quan ruột thịt không bị loại bỏ, nhưng được củng bố, sinh hoa kết quả và đạt tới sự viên mãn trong kế hoạch thông truyền chính Sự Sống của Thiên Chúa.
Với người công giáo - là một kito hữu, chúng ta tự hào chúng ta không chỉ thuộc về gia đình huyết thống có cha có mẹ, có ông bà tổ tiên mà còn thuộc về gia đình của Thiên Chúa qua bí tích Rửa Tội. Tin mừng hôm nay cho chúng ta thấy rõ điều đó qua câu cuối của đoạn Tin Mừng: “Mẹ tôi và anh em tôi, chính là những ai nghe Lời Thiên Chúa và đem ra thực hành.”
Như Mẹ Maria, trước khi đón Ngôi Hai Thiên Chúa vào cung lòng của mình thì Mẹ đã lắng nghe và thực hành Lời Chúa. Chính vì thế mà Chúa Giêsu đã đề cao Mẹ Maria và khẳng định: “Mẹ tôi và anh em tôi, chính là những ai nghe Lời Thiên Chúa và đem ra thực hành.”
Lời Chúa hôm nay thôi thúc tôi và bạn, chúng ta có là thành viên của gia đình Thiên Chúa qua việc lắng nghe, tuân giữ và thực hành Lời của Thiên Chúa, bằng một đời sống phục vụ và yêu thương tha nhân là hiện thân của Thiên Chúa? Chính Mẹ Maria đã làm chứng cho chân lý này. Mẹ đã dùng chính của sống mình để nói lên rằng: Mẹ đã lắng nghe và thực hành Lời Thiên Chúa, Và qủa thực  Mẹ là Mẹ Thiên Chúa, Mẹ của giáo Hội và Mẹ của mỗi người chúng ta.



LỜI NGUYỆN:

Lạy Mẹ Maria yêu mến, suốt đời của Mẹ đã lắng nghe và thực hành Lời của Thiên Chúa. Mẹ đã thuộc về gia đình của Ngài, Nhờ lời chuyển cầu của Mẹ. Xin Chúa ban cho con lòng trung thành và yêu mến biết sống giá trị của Tin Mừng để con cũng thuộc về gia đình của Ngài. Amen.

M. Prudence, SPP



Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2016

ANH SẼ ĐƯỢC Ở VỚI TÔI TRÊN THIÊN ĐÀNG


LỜI CHÚA: (Lc 23, 35-43)

Dân chúng đứng nhìn, còn các thủ lãnh thì buông lời cười nhạo: "Hắn đã cứu người khác, thì cứu lấy mình đi, nếu thật hắn là Đấng Ki-tô của Thiên Chúa, là người được tuyển chọn! "36 Lính tráng cũng chế giễu Người. Chúng lại gần, đưa giấm cho Người uống37 và nói: "Nếu ông là vua dân Do-thái thì cứu lấy mình đi! "38 Phía trên đầu Người, có bản án viết: "Đây là vua người Do-thái."
39 Một trong hai tên gian phi bị treo trên thập giá cũng nhục mạ Người: "Ông không phải là Đấng Ki-tô sao? Hãy tự cứu mình đi, và cứu cả chúng tôi với! "40 Nhưng tên kia mắng nó: "Mày đang chịu chung một hình phạt, vậy mà cả Thiên Chúa, mày cũng không biết sợ!41 Chúng ta chịu như thế này là đích đáng, vì xứng với việc đã làm. Chứ ông này đâu có làm điều gì trái! "42 Rồi anh ta thưa với Đức Giê-su: "Ông Giê-su ơi, khi ông vào Nước của ông, xin nhớ đến tôi! "43
Và Người nói với anh ta: "Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng."

SUY NIỆM:

Hôm nay, Chúa Nhật cuối cùng của năm Phụng vụ, Giáo hội cho ta thấy đích đến của người kito hữu là tin nhận Chúa Giêsu là vua. Vua vũ trụ, Vua của Tình yêu. Trong thư gởi tín hữu Cô-lô-xê Phao-lô khẳng định: “Người đã giải thoát chúng ta khỏi quyền lực tối tăm, và đưa vào vương quốc Thánh Tử chí ái; trong Thánh Tử, ta được ơn cứu chuộc, được thứ tha tội lỗi” ( Col 1, 13-14). Hôm nay chúng ta được mời gọi chiêm ngắm con đường “thăng quan tiến chức” của Vua Giêsu. Cung điện của Ngài là hàng bò lừa, Ngài đến với nhân loại trong thân thể là “một trẻ sơ sinh, bọc trong khăn vải và đặt nằm trong máng cỏ"( Lc2,7).
Cuộc đời của Ngài ẩn dật, âm thầm, đơn sơ hằng vâng phục Cha mẹ và tiến tới trong sự khôn ngoan và ân sủng, trước mặt Thiên Chúa và người ta.(Lc2, 399-40)
Khi bước vào đời sống công khai, Ngài đã khẳng định: “Con chồn có hang, chim trời có tổ, Con Người không có chỗ tưa đầu”.(Mt 8,20)
Phút đăng quang của Ngài chính là Mầu nhiệm Thập giá.(Ga 19,1-3)
Quả thực Chúa Giêsu là vua. Vua Tình Yêu, Khi Ai tôn nhận Ngài là Vua thì người ấy sẽ trở nên đồng hình đồng dạng với Ngài và được hạnh phúc viên mãn. Con đường và cuộc sống của Ngài… là một lời mời gọi khi chúng ta tin nhận, bước theo và dấn thân vì Ngài thì chúng ta sẽ là thần dân của Ngài. Vì Ngài là cứu cánh".
 Đức Giê-su không muốn làm Vua theo kiểu loài người, ở xa và ở trên cao, rồi bắt người khác phải phục vụ, trao ban và hi sinh cho mình; Đức Giê-su muốn làm Vua theo cách thức của Thiên Chúa, đó là cảm thông với mọi đau khổ của chúng ta, nhất là sự chết, để chiến thắng sự chết và chia sẻ và trao sự sống phục sinh và viên mãn của Người cho chúng ta. Ngài luôn tha thiết nói với từng người chúng ta như nói với người trộm lành, nếu chúng ta thật lòng sám hối, ăn năn và canh tân đời sống. "hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng."(Lc 23,43)



LỜI NGUYỆN

Lạy Chúa Giêsu là Vua của lòng con, xin cho con luôn biết lắng nghe, yêu mến và phụng thờ Chúa. Vì:
Chúa là nguồn bình an trong khi con hoang mang, nghi ngại và sợ hãi.
Chúa là ánh sáng chiếu sáng khi con bước đi trong đêm tối của cuộc đời.
Chúa là danh y tốt lành an ủi và chữa lành mọi vết thương trong tâm hồn con.
Xin cho con luôn can đảm, dấn thân đi vào con đường Chúa muốn con là nhân chứng. Ước chi, qua mọi hoàn cảnh, con dám tuyên xưng Chúa là Vua của lòng con.Amen.

M. Prudence, SPP


Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2016

THIÊN CHÚA CỦA KẺ SỐNG


 TIN MỪNG: Lc 20, 27-40

Khi ấy, có mấy người thuộc phái Sađốc, là những người chối không tin có sự sống lại, đến gần Chúa Giêsu hỏi Người rằng: "Thưa Thầy, Môsê đã viết cho chúng tôi: nếu ai có một người anh cưới vợ, rồi chết đi mà không có con, thì người em phải cưới người vợ đó để anh mình có kẻ nối dòng. Vậy có bảy anh em: người thứ nhất cưới vợ, rồi chết mà không có con. Người kế tiếp cưới vợ goá đó, rồi cũng chết không con. Người thứ ba cũng cưới người vợ goá đó. Và tất cả bảy người đều cưới như vậy và đều chết mà không để lại người con nào. Sau cùng người thiếu phụ đó cũng chết. Vậy đến ngày sống lại, người đàn bà đó sẽ là vợ ai trong các người ấy, vì tất cả bảy người đều lấy người ấy làm vợ?"
Chúa Giêsu trả lời rằng: "Con cái đời này cưới vợ lấy chồng, song những ai sẽ xét đáng được dự phần đời sau và được sống lại từ cõi chết, thì sẽ không cưới vợ lấy chồng; họ sẽ không thể chết nữa, vì họ giống như thiên thần, họ là con cái Thiên Chúa: vì họ là con cái của sự sống lại. Về vấn đề kẻ chết sống lại, thì Môsê trong đoạn nói về Bụi gai, khi ông gọi Chúa là Thiên Chúa Abraham, Thiên Chúa Isaac, và Thiên Chúa Giacóp. Thiên Chúa không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, mà là của kẻ sống, vì mọi người đều sống cho Chúa".
Bấy giờ có mấy luật sĩ lên tiếng thưa Người rằng: "Lạy thầy, Thầy dậy đúng lắm". Và họ không dám hỏi Người điều gì nữa.

SUY NIỆM:

Mỗi tôn giáo có một niềm tin riêng, Phật giáo tin vào Đức Phật - kiếp luân hồi, Hồi giáo tin vào Allah là Đấng Tạo Thiên Lập Địa!  Chính Ngài là Đấng đã sáng tạo và thông hiểu tất cả mọi vật…Chúng ta, người công giáo tin vào Thiên Chúa, tin có sự sống đời sau.
Tin Mừng hôm nay cho ta thấy nhóm người Sađốc đến hỏi Chúa Giêsu về sự sống lại. Nhóm này thuộc giới quý tộc. Họ bắt tay với Đế quốc Rôma, cốt để giữ địa vị của mình… họ không tin có sự sống đời sau. Họ dựa vào luật Levirat (trong ĐNL 25, 5tt…) luật này qui định một người đàn ông có vợ rồi chết, mà không có con, thì người anh (em) trong gia đình phải lấy người phụ nữ đó để con con nối dõi tông đường. Họ đã trích dẫn câu chuyện bảy anh em trong một gia đình lấy một người phụ nữ, nhưng tất cả đều chết. Mục đích của họ muốn chứng minh rằng sống lại là chuyện lố bịch và mặt khác họ muốn bắt bẻ Chúa Giêsu.
Chúa Giêsu không những khẳng định về sự sống lại mà còn cho họ thấy tình trạng về sự sống lại ở đời sau. Đó là sự sống bất tử, sống như các thiên thần không còn dựng vợ gả chồng như con cái của đời này. Chúa Giêsu đã trích dẫn Kinh Thánh kể về việc Thiên Chúa tỏ mình cho ông Môi sê, Người phán:” Ta là Thiên Chúa của Abraham, Thiên Chúa của Isaac và Thiên Chúa của Giacob. Thiên Chúa là Thiên Chúa của kẻ sống”. (Lc 20, 38)
Chúa Giêsu cũng nói cho chúng ta về sự sống đời sau như chính Ngài đã khẳng định: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. ( Ga 11,25-26)
Niềm tin đó được xác tín hơn vào Mầu nhiệm Phục Sinh của Chúa Giêsu qua gương sống của các thánh và qua giáo huấn của Giáo hội…nhất là chúng ta hãy nhìn vào gương sống của Mẹ Maria mà hôm nay, thứ bảy giáo hội dành riêng để tôn kính Mẹ. Mẹ Maria đã giữ truyền thống của Do thái  theo tin Thần của Tin Mừng khi Ngài thực hiện lời Thiên Chúa nhất là qua biến cố Truyền Tin: “ Nầy tôi là nữ tỳ của Thiên Chúa,  xin hãy thực hiện cho tôi như lời sứ thần truyền” ( Lc 1, 38). Xin Mẹ cầu bầu cho chúng ta noi gương Mẹ sống đúng với Tin Mừng.
Mỗi lần đọc kinh Tin kính là mỗi lần giúp ta tuyên xưng niềm tin của mình: “...Tôi tin kính Đức Chúa Thánh Thần; tôi tin có hội Thánh hằng có ở khắp thế này, các Thánh thông công; tôi tin phép tha tội; tôi tin xác loài người ngày sau sống lại; tôi tin hằng sống vậy, Amen.



LỜI NGUYỆN:

Lạy Chúa Giêsu,
khi ra thăm nghĩa địa,
khi vào viếng phòng hài cốt,
con hiểu rằng mình phải có lòng tin lớn lao
mới dám nghĩ một ngày nào đó
những thân xác hư hoại này sẽ sống lại.

Con người trở về bụi tro,
nhưng bụi tro sẽ trở lại làm người,
vì con người sinh ra là để bất tử như Thiên Chúa.

Lạy Chúa Giêsu,
trần gian này quá đẹp
khiến con mải mê, quên mình là lữ khách;
thiên đàng lại xa xôi, chẳng có chỗ trong con.
Con loay hoay vun quén cho đời sống cá nhân,
như thể con sẽ sống mãi trên mặt đất.
Xin khơi dậy nơi con
niềm khát khao những điều cao cả.
Xin đừng để con
mãn nguyện với những cái tầm thường.

Ước gì Chúa cho con nếm chút vị ngọt của trời cao,
khi con quên mình
để sống cho anh em trên mặt đất. (Raboni)
                                                                           
Prudence, SPP


Thứ Năm, 17 tháng 11, 2016

ÐEM TẤT CẢ THỨ NÀY RA KHỎI ĐÂY


LỜI CHÚA: Lc 19, 45-48

Khi ấy, Ðức Giêsu vào Ðền Thờ, Người bắt đầu đuổi những kẻ đang buôn bán và nói với họ: “Ðã có lời chép rằng: “Nhà Ta sẽ là nhà cầu nguyện, thế mà các ngươi đã biến thành sào huyệt của bọn cướp!” Hằng ngày, Người giảng dạy trong Ðền Thờ. Các thượng tế và kinh sư tìm cách giết Người, cả các thân hào trong dân cũng vậy. Nhưng họ không biết phải làm sao, vì toàn dân say mê nghe Người.

SUY NIỆM:

Với Giáo hội Công Giáo, nhà thờ là nơi quan trọng, được thánh hiến và dành riêng để mọi người đến thờ phượng Thiên Chúa. Nơi Thiên Chúa gặp gỡ con người và con người gặp gỡ nhau; nơi Thiên Chúa thi ân, chúc phúc và ban ơn cho con người.
Đền thờ Giêrusalem là trung tâm, được xem là nơi thiêng liêng của dân tộc Do Thái, đền thờ là nơi thờ phượng, là trung tâm của sinh hoạt tôn giáo, là nơi đọc sách Thánh và tham dự nghi thức bẻ bánh.
 Đức Giêsu xuất thân từ một gia đình Do thái đạo đức. chính “Cha mẹ đem Hài nhi lên Yêrusalem tiến dâng cho Chúa” (Ga 2, 22) Hằng năm cha mẹ Ngài đi Yêrusalem vào dịp lễ Vượt qua. Và khi Ngài lên mười hai tuổi, ông bà cũng lên theo thói lễ;(Ga 2, 41-42). Cuộc đời của Đức Giêsu gắn bó với đền thờ. “Nhà Ta sẽ là nhà cầu nguyện.”( Lc19,46).
Đức Giêsu đã không thể cầm lòng khi thấy Đền thờ Giêrusalem bị biến thành “sào huyệt của bọn cướp”. “Có những kẻ bán chiên, bò, bồ câu, và những người đang ngồi đổi tiền”. Trước sự bất kính và hỗn loạn. Chúa Giêsu đã đánh đuổi tất cả ra khỏi đền thờ.“Ðem tất cả những thứ này ra khỏi đây, đừng biến nhà Cha tôi thành sào huyệt của bọn cướp”.
 Theo trình thuật của Tin Mừng hôm , Chúng ta tưởng tượng Đức Giêsu rất giận dữ. “ Ngài đuổi” còn Tin Mừng Lc còn thêm một chi tiết “Người liền lấy dây làm roi mà xua đuổi tất cả bọn họ...” (Ga2,15). Đức Giêsu giận vì nơi thờ phượng Thiên Chúa đã bi tục hóa.
Ngày nay, Giáo hội là đền thờ của Ba Ngôi Thiên Chúa, là nơi quy tụ mọi dân nước đến tôn thờ Thiên Chúa  và mọi tín hữu được xem là viên đá sống động xây nên ngôi đền thờ ấy. Mà viên đá góc tường chính là Chúa Giêsu.
Thánh Phao-lô đã quả quyết: “Thân xác anh em là Ðền Thờ của Thánh Thần” (1Cr 6,19). Đúng vậy, chúng ta được thánh hiến qua bí tích Rửa tội. Chúng ta được trao nến sáng và mặc áo trắng tinh tuyền. Dấu chỉ chúng ta thuộc về Chúa Kito, chúng ta là chi thể của Ngài.
Sống trong một xã hội đa tôn giáo, chúng ta hãy là nhân chứng cho một tôn giáo yêu thương hiệp nhất. Một tôn giáo dám sống và dám chết cho Tình yêu theo gương Thầy chí Thánh Giêsu.
Đền thờ vật chất có thể bị bào mòn, phá vỡ, hư hao…theo thời gian, nhưng đền thờ tâm hồn hãy luôn làm mới qua việc lãnh nhận các bí tích. Đặc biệt là bí tích Thánh Thể. Và tân trang bằng đời sống cầu nguyện và làm các việc lành phúc đức với tâm hồn hy sinh và bác ái. Hơn bao giờ hết, tôi luôn phải làm mới lại lại đền thờ của chính tâm hồn tôi, mới mong rằng đền thờ giáo hội luôn đẹp và vững chắc.
Ngày nay con người đang để cho đền thờ của mình bị ô uế bởi rác rưởi của danh -lợi- thú, của tham vọng, cố chấp, dửng dưng, hay bởi ganh tỵ chức quyền, độc tài...
Chúng ta hãy để cho Đức Giêsu cũng nổi giận trong tâm hồn ta, mới mong rằng nhờ Ngài, chúng ta được sửa sang và làm mời lại nhờ lãnh nhận các bí tích và chăm chỉ trong cầu nguyện.


LỜI NGUYỆN:

Lạy Ba Ngôi Thiên Chúa, Con cảm ơn Chúa vì thân con là đền thờ của Chúa. Xin cho con biết gìn giữ và bảo vệ đền thờ của Ngài luôn sạch đẹp bằng việc nghĩ tốt, nói tốt và thực thi bác ái với mọi người và mọi lúc.Amen
M. Prudence, SPP


Thứ Hai, 14 tháng 11, 2016

HÔM NAY TÔI PHẢI Ở LẠI NHÀ ÔNG



LỜI CHÚA:  Lc 19, 1-10
Sau khi vào Giê-ri-khô, Đức Giê-su đi ngang qua thành phố ấy.2 Ở đó có một người tên là Da-kêu; ông đứng đầu những người thu thuế, và là người giàu có.
3 Ông ta tìm cách để xem cho biết Đức Giê-su là ai, nhưng không được, vì dân chúng thì đông, mà ông ta lại lùn.4 Ông liền chạy tới phía trước, leo lên một cây sung để xem Đức Giê-su, vì Người sắp đi qua đó.5 Khi Đức Giê-su tới chỗ ấy, thì Người nhìn lên và nói với ông: "Này ông Da-kêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông! "6 Ông vội vàng tụt xuống, và mừng rỡ đón rước Người.7 Thấy vậy, mọi người xầm xì với nhau: "Nhà người tội lỗi mà ông ấy cũng vào trọ! "8 Ông Da-kêu đứng đó thưa với Chúa rằng: "Thưa Ngài, đây phân nửa tài sản của tôi, tôi cho người nghèo; và nếu tôi đã chiếm đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn."

SUY NIỆM

Tin Mừng hôm nay, cho chúng ta chiêm ngắm hai nhân vật đặc biệt và dễ thương. Đó là Đức Giêsu và ông Gia-kêu.
Trước hết chúng ta đi theo từng bước chân của Gia-kêu và đi vào nội tâm của ông. Từ khi ông nghe danh tiếng của Đức Giêsu, ông tìm cách gặp Ngài. Gia-kêu cho tôi bài học “biết mình”, ông biết rõ thân phận của ông – Ông không mặc cảm với thân phận nhỏ -lùn của ông. Nên ông đã dùng mọi phượng tiện và mọi khả năng ông có để tìm gặp Đức Giêsu.
Đức Giêsu hiểu được nỗi lòng của ông, biết được khao khát sâu xa của ông nên khi thấy ông. Đức Giêsu nói: "Này ông Da-kêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông!".
Mỗi khi chúng ta đến với Chúa, Chúng ta có thực sự khao khát gặp Ngài, hay chúng ta đến với Chúa vì lợi ích riêng tư của bản thân. Chúng ta khao khát Chúa vì tình yêu bên trong hay đến với Ngài chỉ vì sợ tai tiếng, sợ luật lệ…bên ngoài.
Chúa thấu hiểu tâm can của mỗi người chúng ta.Tuy nhiên, trong lời công bố ơn cứu độ, ban cho nhà ông Gia-kêu, có một từ ngữ phải làm cho chúng ta ngạc nhiên, đó là từ “hôm nay”. Thực vậy, Chúa nói: “Hôm nay ơn cứu độ đã đến cho nhà này”. Như thế, ơn cứu độ mà Đức Giê-su ban cho chúng ta không chỉ là ơn giải thoát khỏi sự chết ở đời sau, nhưng còn là ơn giải thoát khỏi tất cả những gì gây ra bầu khí chết chóc trong gia đình, trong cộng đoàn của chúng ta ngay ở đời này và ngay hôm nay. Như mỗi người chúng ta đã nghe nói hay đích thân có kinh nghiệm, những điều thuộc về Sự Dữ, gây ra bầu khí chết chóc, đó là vô ơn, ích kỉ, áp đặt, ghen tương, nghi ngờ, dò xét, xét đoán, cố chấp, bạo lực, tham lam, chiều theo lòng ham muốn và dục vọng. Những điều này không làm cho chết ngay, nhưng tạo ra bầu khí chia rẽ, loại trừ… một bầu khí tang thương chết chóc từ bên trong tâm hồn. Ơn cứu độ mà Chúa muốn ban cho gia đình, cộng đoàn chúng ta không chỉ giải thoát chúng ta khỏi sự chết đời đời, nhưng còn giải thoát chúng ta ngay hôm nay khỏi những khuynh hướng xấu gây ra bầu khí chết chóc, nghĩa là làm cho sự chết hiện diện ngay trong lòng sự sống!


LỜI NGUYỆN.

Lạy Chúa Giêsu, Đấng Cứu Độ con, xin cho con luôn khao khát, tìm gặp và yêu mến Chúa trong cầu nguyện với Lời Chúa và lãnh nhận Bí tích Thánh Thể. Vì nhờ Chúa và trong Lời Chúa làm cho cuộc sống con trở nên hạnh phúc và bình an hơn, cho dẫu vẫn còn biết bao thăng trầm và thử thách, còn đó những yếu đuối và tội lỗi… vì đối với Chúa mọi sự đều có thể. Amen.
M. Prudence, SPP


Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2016

XIN CHO TÔI NHÌN THẤY ĐƯỢC



LỜI CHÚA Lc 18, 35-43
Khi Đức Giê-su gần đến Giê-ri-khô, có một người mù đang ngồi ăn xin ở vệ đường.36 Nghe thấy đám đông đi qua, anh ta hỏi xem có chuyện gì.37 Họ báo cho anh biết là Đức Giê-su Na-da-rét đang đi qua đó.38 Anh liền kêu lên rằng: "Lạy ông Giê-su, Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi! "39 Những người đi đầu quát nạt, bảo anh ta im đi; nhưng anh càng kêu lớn tiếng: "Lạy Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi! "40 Đức Giê-su dừng lại, truyền dẫn anh ta đến. Khi anh đã đến gần, Người hỏi:41 "Anh muốn tôi làm gì cho anh? " Anh ta đáp: "Lạy Ngài, xin cho tôi nhìn thấy được."42 Đức Giê-su nói: "Anh nhìn thấy đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh."43 Lập tức, anh ta nhìn thấy được và theo Người, vừa đi vừa tôn vinh Thiên Chúa. Thấy vậy, toàn dân cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa.
SUY NIỆM
Hành trình rao giảng của Đức Giêsu không bao giờ bỏ qua lời van của những người cùng khốn kêu xin Ngài. Tin Mừng hôm nay kể lại tình trạng anh mù ở Giê-ri-khô.
Cuộc đời của anh sống bên lề đường, “bên lề đường” là nơi không nhà, không cửa. Một đời sống bị coi thường, không ai quan tâm; nghề của anh là ăn xin. Anh sống nhờ vào lòng tốt của người khác. Anh mù nhưng anh vẫn nghe ngóng tin tức từ đám đông.
Và hôm nay đám đông xôn xao hơn khác thường. Anh ta hỏi xem có chuyện gì vậy? Và họ cho anh biết. Đức Giêsu sẽ Na-da-rét đang đi qua. Cơ hội đến, cơ hội mà anh ta khao khát từ lâu. Anh dứt khoát nắm lấy cơ hội ngàn vàng này. Anh dùng các giác quan còn lại và vận dụng hết sức lực của mình để làm sao “Ông Giêsu” nghe được tiếng kêu van của anh giữa rừng người quá ồn ào. Tiếng kêu của anh đã vang lên như tiếng kêu của người cùng khốn. Chúng ta có thể tưởng tượng đám đông càng ồn ào, tiếng kêu của anh càng to hơn. Anh kêu lên rằng: "Lạy ông Giê-su, Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi!” Tiếng kêu ấy đã chạm đến cõi lòng Đức Giêsu. Tiếng kêu ấy buộc Đức Giêsu dừng lại, truyền dẫn anh ta đến. Cuộc gặp gỡ được bắt đầu bằng sự đẩy lui bóng tối và trao ban ánh sáng. "Anh muốn tôi làm gì cho anh? Anh ta đáp: "Lạy Ngài, xin cho tôi nhìn thấy được”. Và tức khắc anh được nhìn thấy. Niềm hạnh phúc của anh lớn nhất và trước hết là nhìn thấy Đức Giêsu. Và anh đã đi theo Người. Anh không còn trở lại cuộc sống “bên vệ đường” nữa.
Tôi tự hỏi mình, tôi có biết mình đang bị mù về đời sống đức tin, đời sống bác ái… để xin Chúa Giêsu chữa lành cho tôi không? Hay tôi cứ ngồi bên vệ đường của sự ù lì vì ích kỷ, so bì, tính toán hơn thua, ngại xả thân, hay cứ ngồi trong sự nóng giận của cái mù quyền lực để rồi người khác cứ mãi bị tổn thương mà tôi không hay biết. Tôi có lắng nghe bước chân Đức Giêsu đang đi ngang qua đời tôi mà tôi không hay biết. Tôi có kêu lên để Ngài giải thoát và ban ánh sáng của Ngài cho tôi?

Chúng ta học được bài học nơi anh mù, không nản lòng khi kêu cầu Đức Giêsu, mặc dù anh bị người khác cấm cản nhưng anh không nản chí. Tôi có là người cấm cản tha nhân đến với Đức Giêsu qua suy nghĩ, thái độ và việc làm ích kỷ, ghen tỵ, tính toán… của tôi không?

 LỜI NGUYỆN
Lạy Chúa Giêsu yêu mến, Chúa luôn lắng nghe, chữa lành và giải thoát mọi tâm hồn kêu cầu Chúa. Xin Chúa cho con ý thức rằng con cũng đang sống trong tình trạng mù lòa thiêng liêng. Xin Chúa thương chữa lành con.  Amen.

M.Prudence, SPP

Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2016

KIÊN TRÌ MỚI GIỮ ĐƯỢC MẠNG SỐNG MÌNH



Lời Chúa: Lc 21, 5-19

Nhân có mấy người nói về Ðền Thờ được trang hoàng bằng những viên đá đẹp và những đồ dâng cúng, Ðức Giêsu bảo: “Những gì anh em đang chiêm ngưỡng đó sẽ có ngày bị tàn phá hết, không còn tảng đá nào trên tảng đá nào.” Họ hỏi Người: “Thưa Thầy, vậy bao giờ các sự việc đó sẽ xảy ra, và khi sắp xảy ra, thì có điềm gì báo trước?” Ðức Giêsu đáp: “Anh em hãy coi chừng kẻo bị lừa gạt, vì sẽ có nhiều người mạo danh Thầy đến nói rằng: “Chính ta đây”, và “Thời kỳ đã đến gần”; anh em chớ có theo họ. Khi anh em nghe có chiến tranh, loạn lạc, thì đừng sợ hãi. Vì những việc đó phải xảy ra trước, nhưng chưa phải là chung cục đâu.”
Rồi Người nói tiếp: “Dân này sẽ nổi dậy chống dân kia, nước này chống nước nọ. Sẽ có những trận động đất lớn, và nhiều nơi sẽ có ôn dịch và đói kém; sẽ có những hiện tượng kinh khủng và điềm lạ lớn lao từ trời xuất hiện. Nhưng trước khi tất cả các sự ấy xảy ra, thì người ta sẽ tra tay bắt và ngược đãi anh em, nộp cho các hội đường và nhà tù, và điệu đến trước mặt vua chúa quan quyền vì danh Thầy. Ðó sẽ là cơ hội để anh em làm chứng cho Thầy. Vậy anh em hãy ghi lòng tạc dạ điều này, là anh em đừng lo nghĩ phải bào chữa cách nào. Vì chính Thầy sẽ cho anh em ăn nói thật khôn ngoan khiến tất cả địch thủ của anh em không tài nào chống chọi hay cãi lại được. Anh em sẽ bị chính cha mẹ, anh chị em, bà con và bạn hữu bắt nộp. Họ sẽ giết một số người trong anh em. Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét. Nhưng dù một sợi tóc trên đầu anh em cũng không bị mất đâu. Có kiên trì, anh em mới giữ được mạng sống mình.”

SUY NIỆM:

Mừng lễ 117 vị thánh Tử Đạo Việt Nam là cơ hội chúng ta ca ngợi, tôn kính, và yêu mến tổ tiên của chúng ta là nhân chứng cho tình yêu tuyệt đối vào Đức Giêsu Đấng đã hiến tế vì yêu chúng ta. Các ngài là những công dân hiền hòa, sống đạo gương mẫu, nêu cao lý tưởng trung kiên với Thiên Chúa và một lòng mến yêu tổ quốc. Bị bắt bớ, tra tấn tù đày, và chịu nhiều cực hình giả man nhưng các ngài cam chịu vì Đức Kitô, cầu nguyện cho mọi người và thật lòng tha thứ cho những kẻ bách hại mình.
Mọi thời đại, đời sống đức tin luôn có những thử thách nhằm thanh luyện lòng trung tín của chúng ta vào Thiên Chúa. Trong thư thứ nhất Thánh Phê-rô đã xác tín mạnh mẽ: “Anh em còn phải ưu phiền ít lâu giữa trăm chiều thử thách. Những thử thách đó nhằm tinh luyện đức tin của anh em là thứ quý hơn vàng gấp bội, - vàng là của phù vân, mà còn phải chịu thử lửa”.
Ngày nay, đời sống đức tin như đang bị vùi trong một thế giới đảo điên vì bạo lực của tội ác, giả dối vì danh-lợi-thú, hưởng thụ ích kỷ, chủ nghĩa cá nhân. Để trung thành với Phúc Âm, chúng ta phải liên lỉ chọn lựa, từ bỏ trong đau đớn không kém gì những khổ hình. Sống niềm tin của Tin Mừng trong thời đại hôm nay quả là một cuộc tử đạo liên lỷ. Cuộc tử đạo không đòi đổ máu nhưng đòi tự do, ý chí và tất cả.
Chúng ta xin các thánh Tử Đạo Việt Nam cầu bầu cùng Chúa cho đồng bào Việt Nam luôn kiên cường và cho nhiều người tin theo Chúa hơn, đồng thời cho chúng ta biết noi gương các ngài, giữ vững đức tin  và trung thành theo Chúa cho đến cùng.




LỜI NGUYỆN

Lạy các Thánh Tử đạo Việt Nam, là con thảo của Cha trên trời, là chứng nhân anh dũng của Chúa Kitô, là thành phần trung kiên của Hội Thánh. Nay chúng con xin hợp với các Ngài, và với Đức Trinh nữ Maria, là nữ vương các Thánh Tử Đạo, mà ca tụng Chúa muôn trùng cao cả. Xưa Chúa ban cho các Ngài được vững tin vào lời chúa, và đầy sức mạnh của Thánh Thần, nên các ngài đã kiên tâm chịu gian lao đau khổ, quyết một lòng theo Đức Kitô trên con đường Thập Giá và hy sinh đến giọt máu cuối cùng. Các ngài đã chấp nhận nên hạt lúa gieo vào lòng đất, để Hội Thánh Việt Nam thu lươm được một mùa lúa dồi dào. Nay Hội Thánh lại dâng các Ngài lên Chúa, như hoa quả đầu mùa để cảm tạ tri ân. Các Ngài đã yêu mến quê hương, xin cầu cho Đất Nước được an vui hạnh phúc, và góp phần xây dựng một thế giới hoà bình. Các Ngài đã cam lòng chịu chết mà không oán hận, xin cầu cho đồng bào mọi giới biết yêu thương đùm bọc lẫn nhau. Các Ngài đã hy sinh tất cả vì đức tin, xin cầu cho mọi Kitô hữu biết sống và chia sẻ niềm tin của mình. Lạy các Thánh Tử Đạo Việt Nam, là những bậc tiền nhân đã hoàn thành sứ mạng, xin chuyển cầu cho chúng con là con cháu được noi gương các ngài, biết đem lòng bác ái dấn thân vào phục vụ, để một ngày kia trên thiên quốc, chúng con được hợp tiếng với các Ngài, ca tụng tạ ơn Chúa muôn đời vinh hiển. Amen.
M. Prudence, SPP
                                                                                                                            



Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2016

CẦU NGUYỆN LUÔN KHÔNG ĐƯỢC NẢN CHÍ

LỜI CHÚA (Lc 18, 1-8)

Đức Giê-su kể cho các môn đệ dụ ngôn sau đây, để dạy các ông phải cầu nguyện luôn, không được nản chí.2 Người nói: "Trong thành kia, có một ông quan toà. Ông ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì.3 Trong thành đó, cũng có một bà goá. Bà này đã nhiều lần đến thưa với ông: "Đối phương tôi hại tôi, xin ngài minh xét cho.
4 Một thời gian khá lâu, ông không chịu. Nhưng cuối cùng, ông ta nghĩ bụng: "Dầu rằng ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì,5 nhưng mụ goá này quấy rầy mãi, thì ta xét xử cho rồi, kẻo mụ ấy cứ đến hoài, làm ta nhức đầu nhức óc."
6 Rồi Chúa nói: "Anh em nghe quan toà bất chính ấy nói đó!7 Vậy chẳng lẽ Thiên Chúa lại không minh xét cho những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người sao? Lẽ nào Người bắt họ chờ đợi mãi? 8Thầy nói cho anh em biết, Người sẽ mau chóng minh xét cho họ. Nhưng khi Con Người ngự đến, liệu Người còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng? "
SUY NIỆM:

Tin Mừng hôm nay dạy ta phải kiên trì trong cầu nguyện. Chúa Giêsu nói về Dụ ngôn Ông quan bất chính và bà góa nghèo. 
Ông quan tòa là người không kính sợ Thiên Chúa mà cũng chẳng coi ai ra gì. Ông giải quyết cho bà góa nghèo chỉ vì bực bội và muốn tránh né sự quấy rầy của bà ấy. Ông không phải là người tốt.chúng hãy nghe ông nói: "Dầu rằng ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì,5 nhưng mụ goá này quấy rầy mãi, thì ta xét xử cho rồi, kẻo mụ ấy cứ đến hoài, làm ta nhức đầu nhức óc." (C4-5)
Bà góa chẳng có vị trí nào trong xã hội, bà lấy sức đâu mà đi kiện, bà không có quyền kêu oan. Vì Phụ nữ Do Thái thời đó không có tiếng nói trong xã hội. Vậy mà bà đã được ông quan minh xử cho, không phải ông minh xử vì lòng thương xót nhưng sự rất “quấy rầy” của bà. Vậy lòng kiên nhẫn của bà đã chiến thắng quyền lực và và lòng kiêu ngạo của ông.
Đối với Thiên Chúa, Ngài là Cha giàu lòng thương xót, nên người lành hay kẻ dữ, người giàu sang hay kẻ nghèo khổ, người tốt lành hay xấu xa… Thiên Chúa luôn yêu thương và bệnh vực và lắng tai nghe tiếng họ kêu van.
Cầu nguyện là con đường nối kết chúng ta với Thiên Chúa, Vì thế chúng ta phải kiên trì trong cầu nguyện, không nản chí, cho dẫu có lúc Thiên Chúa  vẫn im lặng. Nhưng giờ Ngài đến thật bất ngờ và đúng lúc. Chỉ cần chúng ta tin tưởng, cậy trông  và yêu mến.


LỜI NGUYỆN

Khi bị bao vây bởi muôn tiếng ồn ào,
xin cho con tìm được những phút giây thinh lặng.
Khi bị rã rời vì trăm công ngàn việc,
xin cho con quý chuộng những lúc
được an nghỉ trước nhan Chúa.
Khi bị xao động bởi những bận tâm và âu lo,
xin cho con biết thanh thản ngồi dưới chân Chúa
để nghe lời Người.
Khi bị kéo ghì bởi đam mê dục vọng,
xin cho con thoát được lên cao
nhờ mang đôi cánh thần kỳ của sự cầu nguyện.
Lạy Chúa,
ước gì tinh thần cầu nguyện
thấm nhuần vào cả đời con.
Nhờ cầu nguyện,
xin cho con gặp được con người thật của con
và khuôn mặt thật của Chúa.( RABONI)

M. Prudence, SPP








Thứ Năm, 10 tháng 11, 2016

NGÀY CON NGƯỜI ĐƯỢC MẶC KHẢI.


LỜI CHÚA:(Lc 17, 26-37)
"Và cũng như thời ông Nô-ê, sự việc đã xảy ra cách nào, thì trong những ngày của Con Người, sự việc cũng sẽ xảy ra như vậy.27 Thiên hạ ăn uống, cưới vợ lấy chồng, mãi cho đến ngày ông Nô-ê vào tàu, và nạn hồng thủy ập tới, tiêu diệt tất cả.28 Sự việc cũng xảy ra giống như vậy trong thời ông Lót: thiên hạ ăn uống, mua bán, trồng trọt, xây cất.29 Nhưng ngày ông Lót ra khỏi Xơ-đôm, thì Thiên Chúa khiến mưa lửa và diêm sinh từ trời đổ xuống tiêu diệt tất cả.30 Sự việc cũng sẽ xảy ra như thế, ngày Con Người được mặc khải.
31 "Ngày ấy, ai ở trên sân thượng mà đồ đạc ở dưới nhà, thì đừng xuống lấy. Cũng vậy, ai ở ngoài đồng thì đừng quay trở lại.32 Hãy nhớ chuyện vợ ông Lót.33 Ai tìm cách giữ mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình, thì sẽ bảo tồn được mạng sống.34 Thầy nói cho anh em biết: đêm ấy, hai người đang nằm chung một giường, thì một người sẽ được đem đi, còn người kia bị bỏ lại.35 Hai người đàn bà đang cùng nhau xay bột, thì một người sẽ được đem đi, còn người kia bị bỏ lại.36 Hai người đàn ông đang ở ngoài đồng, thì một người sẽ được đem đi, còn người kia bị bỏ lại."
37 Các môn đệ lên tiếng hỏi Đức Giê-su: "Thưa Thầy, ở đâu vậy? " Người nói với các ông: "Xác nằm đâu, diều hâu tụ đó."

SUY NIỆM:

Thời điểm cuối mùa Phụng vụ, Giáo hội đưa chúng ta vào khung cảnh của ngày cánh chung, ngày Thiên Chúa trở lại trong vinh quang.
Tin Mừng hôm nay, thuật lại hai biến cố vào thời Cựu Ước: thời ông Nô-ê và thời ông Lót cả hai biến cố nói lên con người bị hủy diệt, làm cho chúng ta sợ hãi. Ngày Thiên Chúa đến bất ngờ không ai biết. Vì thế đòi chúng ta luôn tỉnh thức và sãn sàng. Nhất là luôn nhận ra dấu chỉ trong cuộc sống dưới ánh sáng của Tin Mừng, hầu giúp chúng ta sống tâm tình của Phao-lô: "Dù chúng ta sống hay chết, chúng ta đều thuộc về Chúa". (Rm 14, 8).
Nếu chúng ta để ý, chúng ta cũng thấy biết bao điều xảy trong đất nước Việt Nam và cả thế giới: lũ lụt, chiến tranh, khủng bố… như đang được ứng nghiệm Lời Kinh Thánh. Có biết bao nhiêu lần con người cũng đã “hô lên” ngày tận thế đến. Nhưng Tin Mừng cũng cho chúng ta biết: "Nước Thiên Chúa không đến như một điều có thể quan sát được"(Lc 17, 20-25). Nhưng Nước Thiên Chúa đã hiện diện giữa và trong chúng ta. Những điều xảy ra trong cuộc sống đều mời gọi chúng ta hãy đón nhận trong niềm tin và lòng trông cậy, để dù “được đem đi hay bị bỏ lại” (c34) chúng ta vẫn thuộc về Thiên Chúa. Miễn là chúng ta đừng tìm cho chính mình một lợi lộc riêng tư thấp hèn không mang ý nghĩa Tin Mừng và vĩnh cửu. Hãy sống giây phút hiện tại trong ánh sáng Tin Mừng với niềm tin và hy vọng.

LỜI NGUYỆN:

Lạy Chúa Giêsu yêu mến, cuộc sống trần gian là hành trình giúp con thao luyện tâm hồn để trở về với Chúa. Xin Chúa giúp con biết đón nhận và sống từng giây phút cách tròn đầy và ý nghĩa để mọi khoảnh khắc trong cuộc sống đều là cuộc viếng thăm của Chúa, hầu con sẵn sàng cho giây phút đăng quang của đời con với Chúa. Amen.

M. Prudence, SPP