Thứ Bảy, 18 tháng 3, 2017

NƯỚC TÔI CHO ĐEM LẠI SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI


LỜI CHÚA: Ga 4, 5- 15. 19-26. 40 - 42

Khi ấy, Đức  Giêsu đến một thành xứ Sa-ma-ri, tên là Xy-kha, gần thửa đất ông Gia-cóp đã cho con là ông Giu-se.6 Ở đấy, có giếng của ông Gia-cóp. Người đi đường mỏi mệt, nên ngồi ngay xuống bờ giếng. Lúc đó vào khoảng mười hai giờ trưa.
7 Có một người phụ nữ Sa-ma-ri đến lấy nước. Đức Giê-su nói với người ấy: "Chị cho tôi xin chút nước uống! "8 Lúc đó, các môn đệ của Người đã vào thành mua thức ăn.9 Người phụ nữ Sa-ma-ri liền nói: "Ông là người Do-thái, mà lại xin tôi, một phụ nữ Sa-ma-ri, cho ông nước uống sao? " Quả thế, người Do-thái không được giao thiệp với người Sa-ma-ri.10 Đức Giê-su trả lời: "Nếu chị nhận ra ân huệ Thiên Chúa ban, và ai là người nói với chị: "Cho tôi chút nước uống", thì hẳn chị đã xin, và người ấy đã ban cho chị nước hằng sống."11 Chị ấy nói: "Thưa ông, ông không có gầu, mà giếng lại sâu. Vậy ông lấy đâu ra nước hằng sống?12 Chẳng lẽ ông lớn hơn tổ phụ chúng tôi là Gia-cóp, người đã cho chúng tôi giếng này? Chính Người đã uống nước giếng này, cả con cháu và đàn gia súc của Người cũng vậy."13 Đức Giê-su trả lời: "Ai uống nước này, sẽ lại khát.14 Còn ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời."
15 Người phụ nữ nói với Đức Giê-su: "Thưa ông, xin ông cho tôi thứ nước ấy, để tôi hết khát và khỏi phải đến đây lấy nước."16 Người bảo chị ấy: "Chị hãy gọi chồng chị, rồi trở lại đây."17 Người phụ nữ đáp: "Tôi không có chồng." Đức Giê-su bảo: "Chị nói: "Tôi không có chồng" là phải,18 vì chị đã năm đời chồng rồi, và người hiện đang sống với chị không phải là chồng chị. Chị đã nói đúng."19 Người phụ nữ nói với Người: "Thưa ông, tôi thấy ông thật là một ngôn sứ. ..20 Cha ông chúng tôi đã thờ phượng Thiên Chúa trên núi này; còn các ông lại bảo: Giê-ru-sa-lem mới chính là nơi phải thờ phượng Thiên Chúa."21 Đức Giê-su phán: "Này chị, hãy tin tôi: đã đến giờ các người sẽ thờ phượng Chúa Cha, không phải trên núi này hay tại Giê-ru-sa-lem.22 Các người thờ Đấng các người không biết; còn chúng tôi thờ Đấng chúng tôi biết, vì ơn cứu độ phát xuất từ dân Do-thái.23 Nhưng giờ đã đến -và chính là lúc này đây- giờ những người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong thần khí và sự thật, vì Chúa Cha tìm kiếm những ai thờ phượng Người như thế.24 Thiên Chúa là thần khí, và những kẻ thờ phượng Người phải thờ phượng trong thần khí và sự thật."25 Người phụ nữ thưa: "Tôi biết Đấng Mê-si-a, gọi là Đức Ki-tô, sẽ đến. Khi Người đến, Người sẽ loan báo cho chúng tôi mọi sự."26 Đức Giê-su nói: "Đấng ấy chính là tôi, người đang nói với chị đây."
39 Có nhiều người Sa-ma-ri trong thành đó đã tin vào Đức Giê-su, vì lời người phụ nữ làm chứng: ông ấy nói với tôi mọi việc tôi đã làm.40 Vậy, khi đến gặp Người, dân Sa-ma-ri xin Người ở lại với họ, và Người đã ở lại đó hai ngày.41 Số người tin vì lời Đức Giê-su nói còn đông hơn nữa.42 Họ bảo người phụ nữ: "Không còn phải vì lời chị kể mà chúng tôi tin. Quả thật, chính chúng tôi đã nghe và biết rằng Người thật là Đấng cứu độ trần gian.

 SUY NIỆM:

Sau nửa ngày hành trình từ Giuđê về Galilê, Ðức Giêsu băng qua Samari nghỉ mệt bên một giếng nước.-. Giếng Giacob. Ngài vừa đói vừa khát, giữa cái nắng ban trưa. Các môn đệ vào thành mua thức ăn. Còn lại một mình Ðức Giêsu ngồi bên bờ giếng. Chính nơi đây đã diễn ra cuộc gặp gỡ giữa Ngài và người phụ nữ Samari vốn bị coi là tầm thường đến mức khinh thường.
Với lòng khiêm tốn và tế nhị Đức Giêsu mở lời, bắt đầu cuộc đối thoại bằng một lời nài xin. Ngài chẳng sợ thú nhận sự thiếu thốn của mình.“Chị cho tôi xin chút nước uống” Nào ngờ đây là một cuộc cách mạng.  Ngài vượt qua mọi rào cản phân biệt chủng tộc ngăn cách giữa người Do thái và người Sa-ma-ri. Vì nơi Đức Giêsu, không có ai bị loại trừ; không có phân biệt về xã hội, văn hóa, tôn giáo, hoặc ngôn ngữ… dù quá khứ có như thế nào, thì ai cũng có thể gặp gỡ Thiên Chúa, miễn là họ đón nhận Thiên Chúa trong tâm hồn và cuộc sống. Quả vậy, “giờ đã đến -và chính là lúc này đây- giờ những người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong thần khí và sự thật, vì Chúa Cha tìm kiếm những ai thờ phượng Người như thế (Ga 4.23).
Ðức Giêsu đã cúi mình xuống, phá bỏ những rào cản và bắc một nhịp cầu qua vực sâu ngăn cách hai dân tộc Samari và Do thái bằng cuộc đối thoại thân tình.
Với chúng ta, chúng ta phải băng qua những rào cản nào để đến với Chúa, để gặp gỡ tha nhân? Đức Giê-su không những băng qua cuộc đời chúng ta mà còn cúi xuống khi chúng ta là tội nhân, và chính ngay lúc này Người đang đến đồng hành và hiện diện với chúng ta, không phải bên bờ giếng nữa mà ngay trong lòng, không phải giữa trưa nhưng là mọi nơi mọi lúc, ngay cả đêm tối hay bình minh cuộc đời. Chúng ta có can đảm như người phụ nữ, dám trò chuyện, trao đổi với Chúa để Ngài nói về tình trạng cuộc đời và nội tâm của chúng ta? Chúng ta có khiêm tốn để cho Chúa nói những gì với chúng ta qua tha nhân
Người phụ nữ đã không chỉ mở lời mà còn mở lòng để đón lấy Nguồn Nước mà chị đã bất đầu nếm. Nước đó chính là Lời của Đức Giêsu. Chị đã được tỉnh ngộ. Khi  Ðức Giêsu cho thấy/ Ngài có một thứ nước lạ lùng, uống vào không còn khát nữa. Người phụ nữ vội vã xin Ngài thứ nước kỳ diệu đó. Nước đó chính là Ðức Giêsu, và chính  Ngôi vị của Ngài. Lời vén mở dần dần con người thâm sâu của Ngài.
Chị đã làm lại cuộc đời, khi Ðức Giêsu cho thấy/ Ngài biết rõ gia cảnh của chị. Cái biết của Ngài không nhằm soi mói, nhưng để cảm thông và yêu thương.
Hằng ngày Chúa cũng đến với chúng ta qua thánh lễ, Lời Chúa, các bí tích, từng biến cố và từng chị em trong cộng đoàn, nhưng liệu chúng ta đã tìm được nguồn nước ân sủng của Ngài hay ta vẫn còn loay hoay ngụp lặn trong những ao tù của cái tôi cứng cỏi, cố chấp, ngang bướng,…được bọc bởi lớp vỏ vui vẻ, vô tư bên ngoài?
Chính chị nói lên niềm mong đợi của mình về Ðấng Mêsia, Ðấng sẽ đến dạy dỗ mọi sự (Ga 4,25); rồi cũng chính chị đã bỏ vò nước lại mà hân hoan chạy đi giới thiệu Ðức Giêsu cho đồng bào của chị .Chị đã tìm thấy thứ nước tuyệt diệu nơi Ðức Giêsu. Ngài từ từ tỏ mình cho chị: "Ðấng ấy chính là tôi, người đang nói với chị đây."
Cùng với người phụ nữ Sa-ma-ri, đối diện với Đức Giêsu chúng ta được mời gọi tự kiểm điểm lại đời sống của mình: tôi đang khao khát điều gì? Đâu là nguồn nước đích thực của đời tôi? Tôi có dám trao lại cho Đức Giêsu cái vò cũ kỹ của tôi để cho Ngài định đoạt? Phần tôi, tôi hân hoan đi giới thiệu và loan báo Thiên Chúa tốt lành cho mọi người.
Lời Chúa vẫn mời gọi chúng ta: "ai uống nước này sẽ không còn khát nữa", chúng ta có tin và sống như thế hay không? Hay chúng ta vẫn đói khát của cải/ danh vọng, quyền thế để khi không được, chúng ta lại trách Chúa như dân Do Thái hồi ở Masa trong sa mạc năm xưa?
Người phụ nữ Sa-ma-ri đã được Chúa thánh hóa, chữa lành mọi vết thương lòng, vì chị đã mở lời và mở lòng để cho nguồn nước Giêsu chảy vào tâm hồn và cuộc đời của chị. Chúng ta cũng hãy can đảm giải bày với Chúa những tội lỗi, những đam mê mà ta ưa thích. Xin Chúa ban cho chúng ta ơn thánh, sức mạnh của Ngài để chúng ta trở về tìm lại và kín múc nguồn nước tuyệt diệu mà Thiên Chúa Cha đã ban cho chúng ta là chính Ðức Giêsu.


LỜI NGUYỆN

Lạy Thiên Chúa là Cha nhân từ, chúng con cảm tạ Cha đã ban cho chúng con nguồn Nước Hằng Sống là chính Đức Giêsu, Nguồn nước tinh khiết của tha thứ. Nguồn nước thương xót của chữa lành và làm hồi sinh những tâm hồn đang chết trong đam mê tội lỗi. Xin Chúa cho chúng con luôn biết đến với nguồn Nước Giêsu để cuộc đời của chúng con được phục sinh nhờ được nuôi dưỡng bằng Lời Chúa, các bí tích và ơn thánh. Ước gì, Mùa Chay Thánh này là cơ hội để chúng con mang nguồn nước Giêsu đến với người khác trong cảm thông, chia sẻ và yêu thương. Người là Thiên Chúa hằng sống và hiển trị cùng với Chúa Cha và hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn đời. Amen

M. Prudence, SPPx







Thứ Tư, 15 tháng 3, 2017

HÃY NHỚ LẠI CUỘC ĐỜI CON


LỜI CHÚA: Lc 16, 19-31

Một hôm, Ðức Giêsu nói với những người Pharisêu rằng: “Có một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người nghèo khó tên là Ladarô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu, thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn cho no. Lại thêm mấy con chó cứ đến liếm ghẻ chốc anh ta. Thế rồi người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông Ápraham. Ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn. Dưới âm phủ, đang khi chịu cực hình, ông ta ngước mắt lên, thấy tổ phụ Ápraham ở tận đàng xa, và thấy anh Ladarô trong lòng tổ phụ. Bấy giờ ông ta kêu lên: ‘Lạy tổ phụ Ápraham, xin thương xót con, và sai anh Ladarô nhúng đầu ngón tay vào nước, nhỏ trên lưỡi con cho mát; vì ở đây con bị lửa thiêu đốt khổ lắm!’ Ông Ápraham đáp: ‘Con ơi, hãy nhớ lại: suốt đời con, con đã nhận phần phước của con rồi; còn Ladarô suốt một đời chịu toàn những bất hạnh. Bấy giờ, Ladarô được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ. Hơn nữa, giữa chúng ta đây và các con đã có một vực thẳm lớn, đến nỗi bên này muốn qua bên các con cũng không được, mà bên đó có qua bên chúng ta đây cũng không được’. Ông nhà giàu nói: ‘Lạy tổ phụ, vậy thì con xin tổ phụ sai anh Ladarô đến nhà cha con, vì con hiện còn năm người anh em nữa. Xin sai anh đến cảnh cáo họ, kẻo họ lại cũng sa vào chốn cực hình này!’ Ông Ápraham đáp: ‘Chúng đã có ông Môsê và các ngôn sứ, thì chúng cứ nghe lời các vị đó’. Ông nhà giàu nói: ‘Thưa tổ phụ Ápraham, họ không chịu nghe đâu, nhưng nếu có người từ cõi chết đến với họ, thì họ sẽ ăn năn sám hối’. Ông Ápraham đáp: ‘Ông Môsê và các ngôn sứ mà họ còn chẳng chịu nghe, thì người chết có sống lại, họ cũng chẳng chịu tin đâu’.”

SUY NIỆM:

Câu chuyện của Bài Tin Mừng như một bức tranh thời sự hôm nay đang xảy ra từng ngày, từng giờ. Điều đó cho chúng ta thấy giàu và nghèo luôn tồn tại và luôn có khoảng cách. Bài Tin Mừng cũng muốn nhắc nhở chúng ta rằng: Người nghèo luôn bên cạnh chúng ta.
Bài Tin Mừng này được đọc trong Mùa Chay, phải chăng Mẹ Giáo Hội đang muốn nhắc nhở chúng ta về đời sống chay tịnh, bố thí, bác ái và hy sinh.
Bức tranh được họa lên hình ảnh thật đau lòng, La-za-rô nghèo khổ, lây lất trước cổng người phú hộ giàu có, “yến tiệc linh đình”. Nhưng điều làm cho Chúa Giêsu đau lòng hơn, đó là ông nhà giàu không nhìn thấy người đang ăn xin trước cổng nhà ông  “thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn cho no”…
Kết cục câu chuyện, người giàu và người nghèo đều chết và giữa họ “có  một vực thẳm lớn, đến nỗi bên này muốn qua bên các con cũng không được, mà bên đó có qua bên chúng ta đây cũng không được”. Khoảng cách đó chính cách sống của ông nhà giàu tạo ra vì ông không quan tâm, không sẻ chia những gì ông có bằng tấm lòng quan tâm, trắc ẩn và vị tha…
Để lấp đầy khoảng cách đó chỉ có một việc làm duy nhất: Sẻ chia những gì mình có với lòng thương xót. Chính Chúa Giêsu đã nói: “Anh em hãy có lòng thương xót như Cha anh em trên trời là Đấng thương xót”.
Thiên Chúa cũng sẽ hỏi tôi và bạn về việc thực thi lòng thương xót. Vì lòng thương xót chính là Thiên Chúa, lòng thương xót phải trở nên bản chất của môn đệ thuộc về Thầy Giêsu. Chúng ta phải có lòng thương xót. Lòng thương xót không có chọn lựa nhưng là hành động phi thường của trái tim. Tuy việc làm nhỏ bé tầm thường nhưng làm với trái tim rộng mở. Tuy việc làm không tên nhưng đặt vào đó vị ngọt của yêu thương, của hy sinh, dấn thân và tự nguyện.
Chính vì thế, Thời gian Mùa Chay là cơ hội cho chúng ta và vì chúng ta, đây là cách thức Giáo hội muốn chúng ta được đụng chạm đến trái tim của Thiên Chúa qua mọi người nhất là những người đang cần đến lòng thương xót của tôi và của bạn.
Sống lòng thương xót không phải là chạy theo công việc để làm điều này điều kia, nhưng quan trọng hơn là minh chứng lòng thương xót qua cách sống và hiện diện của chúng ta, qua cử chỉ và lời nói: Hãy luôn tự vấn mình: lời tôi nói có làm tổn thương ai đó? Cử chỉ và thái độ của tôi có loại trừ ai không?




CẦU NGUYỆN
Lạy Thiên Chúa Đấng đầy lòng thương xót, xin cho con luôn nhận ra tình yêu thương của Chúa ban cho con cách nhưng không để con sắn sàng sẻ chia tình yêu ấy cho mọi người nhất là những người nghèo khổ. Amen.

M.Prudence,SPPx





Thứ Ba, 14 tháng 3, 2017

AI MUỐN LÀM ĐẦU THÌ PHẢI LÀM ĐẦY TỚ


Lời Chúa: Mt 20, 17-28

Lúc sắp lên Giêrusalem, Đức Giêsu đưa Nhóm Mười Hai đi riêng với mình, và dọc đường, Người nói với các ông: “Này chúng ta lên Giêrusalem, và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và kinh sư. Họ sẽ kết án xử tử Người, sẽ nộp Người cho dân ngoại nhạo báng, đánh đòn và đóng đinh vào thập giá và, ngày thứ ba, Người sẽ trỗi dậy.” Bấy giờ bà mẹ của các con ông Dêbêđê đến gặp Đức Giêsu, có các con bà đi theo; bà bái lạy và kêu xin Người một điều. Người hỏi bà: “Bà muốn gì?” Bà thưa: “Xin Thầy truyền cho hai con tôi đây, một người ngồi bên hữu, một người bên tả Thầy trong Nước Thầy.” Đức Giêsu bảo: “Các người không biết các người xin gì! Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không?” Họ đáp: “Thưa uống nổi.” Đức Giêsu bảo: “Chén của Thầy, các người sẽ uống; còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Cha Thầy đã chuẩn bị cho ai, thì kẻ ấy mới được.” Nghe vậy, mười môn đệ kia tức tối với hai anh em đó. Nhưng Đức Giêsu gọi các ông lại và nói: “Anh em biết: thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. Giữa anh em thì không được như vậy: Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em. Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em. Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người.”

Suy niệm:

Bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta đã nghe và đọc nhiều lần.
Thời gian Mùa Chay, Giáo hội lại mời gọi chúng ta đọc và cầu nguyện với bài Tin Mừng này,
Chắc hẳn nó mang ý nghĩa quan trọng.
Mùa Chay là thời gian sám hối, trở về và hòa giải.
Từ ánh sáng của bài Tin Mừng này chúng ta được mời gọi nhìn lại:
Hành trình đời sống Đức Tin và Đời sống phục vụ theo Tin Mừng.
Trước hết đời sống đức tin của chúng ta có đi theo hành trình của Thầy Giêsu?
Đó là : «lên Giêrusalem, chịu kết án xử tử, bị nộp cho dân ngoại nhạo báng, đánh đòn và đóng đinh vào thập giá và, ngày thứ ba, sẽ trỗi dậy”.
Là môn đệ của Thầy Giêsu, tôi có chấp nhận bị kết án, loại trừ, vu cáo, đóng đinh…
Qua những hành xử hằng ngày trong cuộc sống
Nhất là qua các tương giao với ông bà-cha mẹ, vợ-chồng, anh chị em, đồng nghiệp…
như thể tôi là người thân cận, hiếu thảo, yêu thương và báo hiếu…
hay là người ra vẻ  « quyền huynh thế phụ »như là tranh giành cái ghế « bên hữu bên tả ».
Tất cả chỉ là để sống tinh thần trách nhiệm và bổn phận trong vâng phục và yêu mến mà thôi.
Tiếp theo, Đời sống phục vụ theo Tin Mừng.
Là môn đệ của Thầy Giêsu, phục vụ là một ơn ban nhưng cũng là một thách đố
Trong phục vụ chúng ta dễ bị cám dỗ lạm dụng quyền bính trong cách hành xử.
Mỗi lần như thế, chúng ta tự hỏi : tôi là ai ? tôi đến đây để làm gì ?
«Ai muốn làm lớn thì phải làm người phục vụ. Ai muốn làm đầu thì phải làm đầy tớ ».
Vì tính tự nhiên chúng ta thích tỏ ra « thủ lãnh » và là « bậc thầy » hơn người.
Nhưng Thầy Giêsu đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người.”
Trong cuộc sống, cách tương giao trong công việc và sứ mạng
tôi có thực sự là người khao khát để phục vụ trong hy sinh và sẵn sàng cho đi vì Tin Mừng.
Ước chi mỗi ngày của Mùa Chay qua đi là thời gian tôi quyết tâm theo sát và gần kề với Thầy Giêsu hơn trong hành trình theo Ngài lên Giêrusalem của đời tôi.


CẦU NGUYỆN :

Lạy Chúa Giêsu, trong cuộc sống con thích đi tìm vinh dự, tránh né  đau khổ. Nhưng hành trình theo Chúa thì đau khổ là tất yếu để đi đến Mầu nhiệm Phục Sinh. Có như thế mới giúp con chạm và đạt đến hạnh phúc của đời mình là chính Chúa. Amen.

M. Prudence, SPPx






Thứ Hai, 13 tháng 3, 2017

ANH EM HÃY LÀM


LỜI CHÚA: MT 23, 1-12
Khi ấy, Ðức Giêsu nói với đám đông và các môn đệ Người rằng: “Các kinh sư và các người Pharisêu ngồi trên tòa ông Môsê mà giảng dạy. Vậy, những gì họ nói thì anh em hãy làm, hãy giữ; nhưng đừng theo hành động của họ mà làm, vì họ nói mà không làm. Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ thì lại không buồn động ngón tay vào. Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy. Quả vậy, họ đeo những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài. Họ ưa ngồi cỗ nhất trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường, ưa được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng và được thiên hạ gọi là “rápbi”. Phần anh em, thì đừng để ai gọi mình là “rápbi”, vì anh em chỉ có một Thầy; còn tất cả anh em đều là anh em với nhau. Anh em cũng đừng gọi ai dưới đất này là cha của anh em, vì anh em chỉ có một Cha là Cha trên trời. Anh em cũng đừng để ai gọi mình là người lãnh đạo, vì anh em chỉ có một vị lãnh đạo, là Ðức Kitô. Trong anh em, người làm lớn hơn cả, phải làm người phục vụ anh em. Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên.”
SUY NIỆM:
Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta sửa đổi bản thân mình.
Không phải nhìn người khác để chê bai, phê bình nhưng là để soi rọi vào mình.
Bởi vì những thói hư tật xấu của các kinh sư ngày xưa, ngày nay nó vẫn còn nằm sâu trong tâm hồn và trong cách sống của chúng ta.
Nói mà không làm. Nói rất hay nhưng sống thì như đã chết. Gây bao đau khổ cho những người sống xung quanh.
Thích được khen, thích được tôn lên… nhưng khi được nói về sự thật của mình thì cách hành xử trở nên hàm hồ, không mang tính người, thiếu nhân cách.
Một tật xấu mà Tin Mừng kịch liệt lên án. Thói giả hình. Ai trong chúng ta cũng bị tiêm nhiễm.
Mùa Chay là thời gian giúp ta đối diện với chính bản thân để nhìn nhận con người thật của mình.Xin ơn Chúa để sám hối, để nối lại ân nghĩa yêu thương với Chúa và mọi người.
Không thấy mình có yếu điểm, lỗi lầm để sửa đổi thì không bào giờ chấp nhận điều tốt và cả điều xấu của người khác và nhất là không thể mở lòng.



CẦU NGUYỆN:
Lạy Chúa tật xấu lớn nhất của con là…............
Xin Chúa giúp con quyết tâm sửa đổi
mỗi ngày cho con cố gắng làm một điều tốt để loại trừ  tật xấu nằm sâu ẩn trong con.
 Xin cho con nổ lực sống là để sống hầu đem lại lợi ích cho tha nhân, nhất là cho gia đình con và cho cộng đoàn. Xin Chúa giúp con. Amen


M. Prudence, SPPx 

Thứ Tư, 8 tháng 3, 2017

NIỀM VUI TRÊN NÚI CAO VÂNG PHỤC Ở ĐẤT THẤP



LỜI CHÚA: Mt 17, 1-9

Sáu ngày sau, Đức Giê-su đem các ông Phê-rô, Gia-cô-bê và Gio-an là em ông Gia-cô-bê đi theo mình. Người đưa các ông đi riêng ra một chỗ, tới một ngọn núi cao.2 Rồi Người biến đổi hình dạng trước mặt các ông. Dung nhan Người chói lọi như mặt trời, và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng.3 Và bỗng các ông thấy ông Mô-sê và ông Ê-li-a hiện ra đàm đạo với Người.4 Bấy giờ ông Phê-rô thưa với Đức Giê-su rằng: "Lạy Ngài, chúng con ở đây, thật là hay! Nếu Ngài muốn, con xin dựng tại đây ba cái lều, một cho Ngài, một cho ông Mô-sê, và một cho ông Ê-li-a."5 Ông còn đang nói, chợt có đám mây sáng ngời bao phủ các ông, và có tiếng từ đám mây phán rằng: "Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người. Các ngươi hãy vâng nghe lời Người! "6 Nghe vậy, các môn đệ kinh hoàng, ngã sấp mặt xuống đất.7 Bấy giờ Đức Giê-su lại gần, chạm vào các ông và bảo: "Chỗi dậy đi, đừng sợ! "8 Các ông ngước mắt lên, không thấy ai nữa, chỉ còn một mình Đức Giê-su mà thôi. Đang khi thầy trò từ trên núi xuống, Đức Giê-su truyền cho các ông rằng: "Đừng nói cho ai hay thị kiến ấy, cho đến khi Con Người từ cõi chết trỗi dậy."

SUY NIỆM:

1.NIỀM VUI TRÊN NÚI CAO

Đời người là một cuộc hành trình, hành trình đi tìm hạnh phúc, ai cũng khao khát tìm kiếm hạnh phúc. Hạnh phúc là ý muốn của Thiên Chúa, vì con người được dựng nên giống hình ảnh Thiên Chúa, để được thông phần hạnh phúc với Ngài. “Vinh quang của Thiên Chúa chính là hạnh phúc của con người”.
Tuy nhiên, tội nguyên tổ làm cho đời sống con người bị xáo trộn. Các tương quan bị gãy đỗ. Khi tự do bị lạm dụng. Tâm hồn mất bình an, con người không còn biết phân biệt đâu là hạnh phúc đích thực.
Hành trình của Phêrô, Giacôbê và Gioan - ba môn đệ thân tín, được Đức Giêsu  đưa đi riêng với Ngài lên ngọn núi cao, nơi đó các ông được chứng kiến, nếm cảm hạnh phúc trong cuộc biến hình của Thầy mình.
Lên núi cao là nơi chúng ta được tận hưởng không khí trong lành làm cho tâm thần được thanh thản, nhẹ nhàng và bình an.
Nếu chúng ta đi tìm một lời giải thích biểu trưng chung về núi: núi là vị trí trên cao, không những phải trèo lên bên ngoài, nhưng ngay cả bên trong; núi như giải thoát gánh nặng thường nhật, như hít thở không khí trong lành của sáng tạo; núi cho chúng ta một cái nhìn thật xa và vẻ đẹp hùng vĩ của vũ trụ; núi cho ta một cảm giác nâng cao tâm hồn và hướng về Đấng Sáng Tạo.
Trong Thánh Kinh, Núi là biểu tượng cho sự uy nghi, hùng vĩ, cao cả... Núi thường được xem là nơi gặp gỡ giữa trời và đất, giữa thần linh và con người. Những mạc khải quan trọng trong Thánh Kinh đều diễn ra trên núi.
các ngọn núi trong Cựu Ước: núi Sinai; Horep; Morija- kết hợp làm một với núi khổ nạn và núi mạc khải; tất cả đều hướng đến núi Thập Giá trở thành của lễ hiến tế lên Thiên Chúa Cha.
Thời gian cầu nguyện của Đức Giêsu từ sáng sớm, lúc chiều tối hay đêm khuya đều là nơi hoang vắng trên núi cao.
Cuộc đời Đức Giêsu đã gắn liền với những ngọn núi khác nhau: núi cám dỗ khi Ngài ăn chay cầu nguyện ; núi lúc Người ngồi rao giảng; núi cầu nguyện; núi Hiển Dung; núi thập giá và cuối cùng là núi Thăng Thiên.

 Tin Mừng hôm nay thuật lại: Trên núi, ông Môisen và ông Êlia được đón nhận mạc khải của Thiên Chúa; các ngài đàm đạo với Đấng là mạc khải của Thiên Chúa nơi chính bản thân Người”.
Ba môn đệ thân tín được chứng kiến. Các ông đang chìm vào thế giới của Núi Cao, ngất ngây trong niềm hạnh phúc tuyệt vời. Các ông muốn ở lại trên núi để sống niềm hạnh phúc ngập tràn ấy. khiến cho Phêrô phải thốt lên rằng: “Lạy Ngài, chúng con ở đây thật là hay! Nếu Ngài muốn, con xin dựng tại đây ba cái lều, một cho Ngài, một cho ông Môsê và một cho ông Êlia”.
Trước vinh quang của Thiên Chúa, yếu tố nhân loại bị mất hút, thân phận con người không là gì. Chỉ xin dựng được cái lều như là một sự nổ lực, một chút cộng tác hết sức có thể.
Trên núi cao, con người biết chiêm ngưỡng vinh quang Thiên Chúa là một hạnh phúc làm nên giá trị viên mãn của con người. Vì thế, đau khổ không là gì với một tình yêu cao cả tinh ròng. “những đau khổ chúng ta chịu bây giờ sánh sao được với vinh quang mà Thiên Chúa sẽ mặc khải nơi chúng ta.” (Rm 8,18).
Chắc chắn sẽ có vinh quang và hạnh phúc đích thực, nhưng hạnh phúc và vinh quang ấy không nằm ở đồng bằng, ở dưới đất thấp mà hiện diện trên Núi Cao.
Vì thế, để chiếm cho được hạnh phúc đích thật, chúng ta tiếp tục hành trình leo núi:
 Núi của khiêm tốn, âm thầm hy sinh và phục vụ trong những loại trừ, chia rẽ và bất công.
Núi của vâng phục, khó nghèo và khiết tịnh trong tự nguyện và yêu mến giữa một xã hội hưởng thụ vật chất, tìm kiếm an nhàn,…tránh né sự thật để chạy theo giá trị vật chất tìm kiếm và xử xài những phương tiện không cần thiết.
Núi của Bác ái yêu thương hiệp nhất giữa những ghen tỵ chia rẽ và đố kỵ
Hạnh phúc, vinh quang và niềm vui đích thực của chúng ta không còn là Tabor hay Gôn-go-tha năm xưa mà là núi Thánh Thể chính Chúa Giêsu hiện diện với chúng ta mọi ngày cho đến tận thế.
Từng giây phút, của mỗi ngày sống, chúng ta tiếp tục lên Núi Giêsu theo Thánh ý Chúa Cha trong Thần Khí của Ngài xin Ngài biến đổi chúng ta trong đời sống cầu nguyện và phục vụ.
2. TRỞ XUỐNG HÀNH TRÌNH CỦA VÂNG PHỤC

Trở xuống, giúp chúng ta nhớ lại biến cố “Dâng Con trẻ Gêsu” tại đền thờ Giêrusalem. Khi hai ông bà đã làm xong mọi việc như Luật Chúa truyền, Người đi xuống cùng với cha mẹ, trở về Na-da-rét và hằng vâng phục các ngài.( Lc 2,51)
Đức Giêsu trở xuống không chỉ để vâng phục cha mẹ nhân loại mà còn vâng phục ý Cha Trên Trời. Một sự vâng phục thẳm sâu. Đến nỗi, Ngài đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế” (Phl 2, 7).
Lên núi cao, và trở xuống là hành trình của người môn đệ nhằm thống nhất đời sống trong mầu nhiệm Nhập Thể và Nhập Thế theo gương của Thầy Chí Thánh. Như Thánh Phao-lô “đồng lao công khổ để loan báo Tin Mừng” (2 Tm1, 8b).
 Xuống núi để cùng đi với Đức Giêsu trong hành trình loan báo Tin Mừng mà đỉnh cao là đường Thập giá: vì “Nếu chúng ta đi tìm một Đức Kitô không thập giá, thì chỉ gặp một thập giá mà không có Đức Kitô”.
Trong hành trình của người môn đệ, bước theo Thầy và trở nên giống Thầy hơn. Chính là người môn đệ không thể sống khác Thầy mình. Họ cũng sẽ được biến đổi, được sống trong hạnh phúc. khi đã lên núi cao và cùng Thầy trở xuống để chấp nhận từ bỏ, chết đi và đoạn tuyệt tất cả.
Từng ngày sống của chúng ta là hành trình xuống núi nhằm minh họa lại biến cố chúng ta được sống và được chiêm ngắm trên Núi Cao.
Là kito hữu, hành trình lên núi và trở xuống theo cách của Thầy Giêsu đó là: thực thi lòng thương xót Chúa nơi những người nghèo nhất và bị bỏ rơi nhất. vì thế chúng ta phải có trái tim chạnh lòng. Trái tim chạnh lòng đó được thể hiện qua đời sống cầu nguyện và phục vụ.
Biết bao điều cản lối trên hành trình đi xuống của chúng ta:  Kiêu ngạo, tức giận, ghen ghét, ích kỷ, thù hằn, nói xấu, loại trừ, ganh đua, đố kỵ...Với thời gian, qua cuộc hành trình nếu chúng ta phó thác, tin tưởng và chấp nhận, Chúa sẽ biến đổi tất cả thành sứ mạnh để chúng ta cùng chia sẻ với Ngài trong sứ vụ, đỉnh cao là Mầu nhiệm Vượt Qua.
Thánh Gioan định nghĩa: “Thiên Chúa là tình yêu”. Vì thế, Ngài cũng muốn người môn đệ sống tình yêu của Ngài và thắp sáng tình yêu đó cho mọi người, ở mọi nơi và và mọi lúc. Tình yêu đích thực phải là tha thứ, đón nhận, chia sẻ, phục vụ và hy sinh...Một tình yêu tinh ròng phải được tôi luyện để sống với và sống cho mọi người. Như lệnh truyền của Chúa Giêsu: “Hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu”.
Có yêu thương chúng ta sẽ có niềm vui, có niềm vui thì chúng ta sẽ tìm được hạnh phúc.

LỜI NGUYỆN

Lạy Ba Ngôi Thiên Chúa, chúng con tạ ơn Chúa đã cho chúng con chúng con thời gian 40 ngày của Mùa Chay Thánh này là cơ hội để chúng con tìm thấy được vinh quang Chúa trong cầu nguyện và phục vụ tha nhân. Nhất là nơi những người nghèo chúng con thăm viếng, nơi những bệnh nhận chúng con gặp gỡ… để qua họ và nhờ họ, chúng con được được biến đổi, được nên một và sống thân mật với Chúa hơn. Amen.
M. Prudence, SPPx



Thứ Ba, 7 tháng 3, 2017

DẤU LẠ


LỜI CHÚA: Lc 11,29 -32

Khi đám đông tụ họp đông đảo, Ðức Giêsu bắt đầu nói: “Thế hệ này là một thế hệ gian ác; chúng xin dấu lạ. Nhưng chúng sẽ không được thấy dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ông Giôna. Quả thật, ông Giôna đã là một dấu lạ cho dân thành Ninivê thế nào, thì Con Người cũng sẽ là một dấu lạ cho thế hệ này như vậy. Trong cuộc Phán Xét, nữ hoàng phương Nam sẽ đứng lên cùng với những người của thế hệ này và bà sẽ kết án họ, vì xưa bà đã từ tận cùng trái đất đến nghe lời khôn ngoan của vua Salômôn; mà đây thì còn hơn vua Salômon nữa. Trong cuộc Phán Xét, dân thành Nivivê sẽ trỗi dậy cùng với thế hệ này và sẽ kết án họ, vì xưa dân ấy đã sám hối khi nghe ông Giôna rao giảng; mà đây thì còn hơn ông Giôna nữa.”

SUY NIỆM:

Mở đầu bài Tin Mừng hôm nay, là lời trách mắng của Chúa Giêsu “Thế hệ này là một thế hệ gian ác; chúng xin dấu lạ.” (C29). Đòi dấu lạ là thái độ cứng tin của con người qua mọi thời đại khi không nhận ra chính bản thân mình được yêu thương, không nhận ra được tình yêu của Thiên Chúa trong vũ trụ này.
Quả thực, Thiên Chúa không ngừng đi tìm kiếm và thực hiện dấu cho con người. Ngài thực hiện dấu cho chúng ta qua muôn kỳ công trong vũ trụ. Ngài làm dấu cho chúng ta qua những khám phá kỳ diệu của con người. Ngài ra dấu cho chúng ta qua những thiện chí thực thi tình người của chính con người... Bao nhiêu vẻ đẹp là bấy nhiêu dấu lạ dẫn đường chỉ lối cho con người.
Vẻ đẹp lớn nhất, phép lạ lớn nhất là nhìn vào chính bản thân, chúng ta được Thiên Chúa tạo dựng nên giống hình ảnh Ngài, Ngài luôn yêu thương chữa trị khi ta bệnh tật, ốm đau; băng bó khi ta thương tích, đưa về khi ta lạc lối bởi đam mê, tội lỗi. Và cuối cùng Ngài đã chịu chết để cứu độ Chúng ta. Đó chẳng phải là phép lạ sao? Thiên Chúa thực hiện phép lạ không phải để Ngài được nổi danh nhưng chỉ để thi thố tình yêu thương của Thiên Chúa mà thôi.
Đúng thế, mỗi ngày với niềm vui, nỗi buồn và bao thăng trầm trong cuộc sống. Chúng ta vẫn luôn nhận ra Thiên Chúa luôn yêu thương, không ngừng tìm kiếm, và hiện diện với chúng ta. Đó chính là phép lạ Chúa vẫn không ngừng thực hiện nơi chúng ta. Bởi vì phép lạ đươc thực hiện là để tỏ bày tương quan của yêu thương giữa Thiên Chúa và con người.
Nơi Bí tích Thánh Thể, phép lạ lớn nhất. Mỗi ngày Chúa vẫn thực hiện để trở nên nguồn lương thực hằng sống, hầu giúp chúng ta được sống và sống dồi dào.
Mỗi ngày đến rồi lại qua đi theo chu kỳ của nó nhưng chúng ta cảm nhận được bình an, niềm vui và hạnh phúc đó cũng chính là phếp lạ mà ta không cần đòi hỏi gì nữa.


LỜI NGUYỆN:

Lạy Thiên Chúa là suối nguồi của tình yêu, mọi hồng ân Chúa ban cho con, hay những khó khăn đau khổ đến trong cuộc đời đều nói lên Tình yêu thương của Chúa hầu làm cho cuộc đời con được vững tin hơn, viên mãn hơn. Xin cho con luôn biết cảm tạ Chúa và đón nhận với lòng biết ơn. Amen.
M. Prudence, SPPx




Thứ Hai, 6 tháng 3, 2017

CHA TRÊN TRỜI BIẾT RÕ ANH ANH EM CẦN GÌ


LỜI CHÚA: Mt 6, 7-15
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Khi cầu nguyện, anh em đừng lải nhải như dân ngoại; họ nghĩ rằng: cứ nói nhiều là được nhậm lời. Ðừng bắt chước họ, vì Cha anh em đã biết rõ anh em cần gì, trước khi anh em cầu xin. Vậy, anh em hãy cầu nguyện như thế này: Lạy Cha chúng con là Ðấng ngự trên trời, xin làm cho danh thánh Cha vinh hiển, triều đại Cha mau đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày; xin tha tội cho chúng con như chúng con cũng tha cho những người có lỗi với chúng con; xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Thật vậy, nếu anh em tha lỗi cho người ta, thì Cha anh em trên trời cũng sẽ tha thứ cho anh em. Nhưng nếu anh em không tha thứ cho người ta, thì Cha anh em cũng sẽ không tha lỗi cho anh em.”

SUY NIỆM:

Cầu nguyện là thời gian chúng ta gặp gỡ Thiên Chúa cách trực diện.
Trong cầu nguyện, Thiên Chúa là Cha lắng nghe, hướng dẫn chúng ta
đi trong đường lối yêu thương của Ngài.
Chúng ta là con lắng nghe,đáp lại lời mời gọi yêu thương của Ngài dành cho chúng ta.
Chắc chẳn những gì Thiên Chúa muốn ban chỉ vì hạnh phúc của chúng ta mà thôi.
Hạnh phúc của con người là vinh quang của Thiên Chúa.

Tại sao chúng ta vẫn khổ vì chúng ta chưa tin tưởng vào Ngài.
Tại sao chúng ta vẫn bất hạnh, vì chúng ta chưa cậy trông nơi Ngài.
Tại sao chúng ta thất vọng, vì chúng ta chưa yêu mến Ngài.
Tại sạo chúng ta vẫn đói, vì chúng ta chưa dùng lương thực Ngài ban.

 kinh Lạy Cha là lời cầu nguyện đẹp nhất và ý nghĩa nhất
Vì đây là kinh nghiệm cầu nguyện của Chúa Giêsu chia sẻ lại cho chúng ta.
Chúng ta không chỉ đọc mà hãy cầu nguyện và thực hành kinh Lạy Cha
theo cách của Chúa Giêsu
Cuộc đời chúng ta chắc chắn sẽ được biến đổi, được bình an và hạnh phúc.




CẦU NGUYỆN:
Lạy Cha, cầu nguyện là lương thực cần thiết cho đời sống của con. Xin cho biết cầu nguyện với kinh Lạy Cha để con biết tôn vinh, chúc tụng, cảm tạ và trung thành với Thánh Ý Cha như Chúa Giêsu. Amen.


M. Prudence, SPPx